kèo online

Cắn Lên Đầu Ngón Tay Anh

Chương25




Sở Dụ lại lấy ra một đề thi toán.

Chưa tới năm phút đồng hồ đã làm xong.

Vừa đóng nắp hộp bút lại, Sở Dụ thổn thức, cảm thấy bản thân giống như một tên cặn bã, chính là kiểu đi qua bụi cây đề nhưng không để lại một chiếc lá trên thân.

Cậu xoay xoay bút, nhìn hàng chữ in trên giấy, lại nhớ tới câu nói kia của Quản Dật Dương, ‘Có phải vì biết cậu bùn nhão không thể trát tường, cho nên mẹ cậu mới mua tư lập Gia Ninh không?’

Trong tim dần nổi lên chút chua chát.

Sở Dụ nhìn ngày tháng, đột nhiên không dám đếm rốt cuộc bản thân mình đã bao nhiêu ngày không nhìn thấy Thi Nhã Lăng rồi.

Để bút xuống, Sở Dụ ra ngoài.

Đứng trước cửa phòng ngủ bên cạnh, Sở Dụ nâng tay, lại do dự buông xuống cuối cùng vẫn nhẹ nhàng gõ ba cái.

Cửa nhanh chóng được mở ra.

Sở Dụ nhìn Lục Thời đứng sau cửa, không biết vì sao trong mắt có chút chua xót.

Cậu cố gắng cong cong khóe miệng, cười một cái, “Bây giờ cậu có bận gì không? Cậu có thể……”

“Vào đi.”

Tự giác đóng cửa lại Sở Dụ quan sát xung quanh.

Đây là lần đầu tiên cậu vào phòng ký túc xá của Lục Thời, phát hiện không khác gì so với tưởng tượng của mình, phong cách tổng thể vô cùng nhạt nhẽo, dù sao không trắng cũng là đen xám.

Sách trên giá sách như mắc chứng ép buộc, được sắp xếp theo thứ tự từ cao tới thấp. Chăn trên giường đều được gấp chỉnh tề, trên đất không có một hạt bụi nhỏ.

Lại so sánh với phòng của minh, Sở Dụ lẵng lẽ an ủi bản thân – phòng của mình chỉ tương đối có hơi thở của cuộc sống giàu có thôi!

Lục Thời chỉ vào chiếc ghế bên cạnh bàn học, “Ngồi đi.”

Sở Dụ ngồi xuống.

Tư thế ngồi của cậu không ngay ngắn chút nào, vô cùng tùy ý, hai chân mở ra, ôm lấy lưng ghế dựa, chống cằm lên tay, giống như không xương, nghiêng đầu nhìn Lục Thời.

Đèn bàn đang mở, trên mặt bàn đặt một tờ đề thi, đã làm được gần một nửa.

Sở Dụ nói chuyện úp mở, “Cậu làm bài đi, không cần phải quan tâm tôi.”

Sở Dụ nói thế, Lục Thời liền thực sự mặc kệ cậu.

Anh cầm bút chì, tiếp tục làm đề.

Sở Dụ im lặng ngồi nhìn Lục Thời.

Ánh sáng đèn bàn như một chiếc bút, vô cùng tinh tế vẽ phác thảo lên khuôn mặt Lục Thời. Đôi mắt, mũi, môi, đường cong cằm.

Giống như một bức tranh sơn đầu, không chỗ nào là không tinh tế, không chỗ nào là không đẹp đẽ.

Trái tim đang treo trên cao từ từ rơi xuống.

Sở Dụ không biết sao, chỉ ngồi bên cạnh Lục Thời một lúc, trong lòng đột nhiên ổn định hơn rất nhiều.

Làm xong hai đề, Lục Thời đảo mắt qua, đúng lúc chạm phải ánh nhìn của Sở Dụ.

“Định nhìn bao lâu nữa?”

Sở Dụ bị hỏi sững sờ, còn chưa kịp trả lời, đã nghe thấy Lục Thời tiếp tục nói, “Ban nãy nếu như tôi không cho cậu vào, có phải cậu định đứng bên ngoài đó khóc không.”

Không phải là câu hỏi, mà là câu trần thuật khẳng định.

Sở Dụ bùng nổ, “Ai? Ai đứng ở trước cửa phòng cậu khóc? Cậu chỉ ra đây, nói rõ ràng!”

Lục Thời xoay người, lười biếng dựa vào ghế, nâng tay, chỉ vào Sở Dụ, giọng nói mang theo ý cười không mấy rõ ràng, “Ừ, chỉ rồi đấy!”

Không biết ro phản ứng bản năng hay là giận không tỉnh táo, Sở Dụ nhào về phía trước, vô cùng thuần thục há miệng cắn lên đầu ngón tay Lục Thời.

Đợi đã, mình đang làm gì?

Thấy Sở Dụ vô thức mở to mắt, lông mi dày dài kẽ run lên, Lục Thời buông mi, ngón tay đưa sâu vào miệng Sở Dụ thêm một chút, giọng hơi khàn, dường như được pha trộn với màn đêm dày đặc bên ngoài cửa sổ, “Đói rồi sao?”

Rơi vào trong tai Sở Dụ, giống như vừa bị thứ gì đó lướt qua, hơi ngứa. Sở Dụ cảm thấy có chút kỳ quái, tim đập nhanh hơn.

Cậu buông hàm răng ra, không quá tự nhiên mở mắt, “Còn…….còn chưa đói.”

“Ừ.”

Lục Thời rút tay về, mới hỏi, “Có việc gì tìm tôi sao?”

Sở Dụ khẽ lắc đầu.

“Có lời muốn nói với tôi à?”

Sở Dụ vẫn lắc đầu, qua mấy giây, Sở Dụ lại khẽ gật đầu.

“Cậu, chắc cậu biết rồi nhỉ?”

“Chuyện gọi bố à?”

Không biết vì sao, chuyện này được Lục Thời nói ra cậu đột nhiên cảm thấy có chút trẻ con, còn có vài phần xấu hổ. Sở Dụ gật đầu, giải thích, “Kỳ thực tôi cũng không định quan tâm tới Quản Dật Dương, dù sao trường học lớn thế này, thể nào cũng gặp một vài tên ngốc, nhưng,”

Lục Thời nói tiếp, “Cậu ta đã nói gì để cậu lưu tâm.”

“Tại sao cậu biết cậu ta đã nói gì?”

Sở Dụ ngồi thẳng, khóe miệng khẽ động, có chút khó khăn thuật lại câu nói kia, “Có phải là mẹ cậu cũng cảm thấy cậu bùn nhão không thể trát tường cho nên mới bỏ tiền ra mua trường học” cậu ta nói vậy đấy.”

“Cậu rất để tâm?”

“Ừ, tôi rất để tâm. Có lẽ là, để tâm nhiều hơn rất nhiều so với tưởng tượng của tôi.”

Sở Dụ lại bất mãn nằm bò ra, tầm mắt rơi trên sàn nhà hay có lẽ là một điểm nào trong không khí, “Kỳ thực tôi cũng không hiểu lắm tại sao mẹ tôi lại muốn mua tư lập Gia Ninh.”

Giọng cậu rất nhẹ, “Anh tôi, còn cả chị tôi nữa, bọn họ từ nhỏ đã được học trường nội trú ở nước ngoài, đại học thuận lợi vào trường top 5 thế giới, đều là loại xuất sắc mà người ta chỉ có thể nhìn lên. Bọn họ không thể tham khảo cụ thể được, cho nên tôi không biết, nếu như chị tôi, hoặc là anh tôi thành tích không tốt, liệu mẹ tôi có mua trường học để bọn họ đi học hay không.”

Cậu đưa mắt nhìn Lục Thời, trong mắt là sự lo sợ không yên không thể giấu, “Lục Thời, tôi……….tôi rất sợ.”

Cậu không thể nói rõ rốt cuộc mình sợ cái gì.

Rõ ràng bản thân mình đã quen với sự lạnh nhạt của mẹ, nhưng khi có người nêu ra một loại giả thiết khác, giống như bị một cây đinh thép tàn nhẫn đâm vào ngực.

Thậm chí cậu còn không tìm được bất cứ bằng chứng nào để chứng minh phỏng đoán của người ta là sai, càng không tìm được lý do nguyên vẹn để phản bác.

Mẹ tôi mua trường học, không hề vì cảm thấy tôi như bùn loãng không thể trát tường.

Lục Thời cầm lấy bàn tay nắm chặt cổ tay áo của cậu, gỡ từng ngón ra.

Sở Dụ mới phát hiện, ở lòng bàn tay đã xuất hiện một hàng vết ấn móng tay.

“Sở Dụ.”

“Hả?”

Trong giây phút cậu nhìn lên, một giọt nước mắt rơi xuống.

Sở Dụ muốn vươn tay đi lau, xóa đi chứng cứ mình khóc. Nhưng chưa kịp làm gì đã phát hiện ngón tay của Lục Thời lau qua khóe mắt cậu.

Dùng đầu lưỡi nếm thử chút hương vị của vệt nước kia, Lục Thời khàn giọng nói, “Cậu khóc rồi.”

Sở Dụ không phản ứng lại.

Trong đầu của cậu lặp đi lặp lại đều là màn vừa rồi.

Lục Thời đưa ngón tay bên môi, vươn đầu lưỡi ra liếm lên đầu ngón tay, cuốn chút nước mắt kia đi.

Nước mắt của cậu.

Sở Dụ quên mất đau lòng, cậu chỉ ngơ ngác nhìn chằm chằm đầu ngón tay của Lục Thời, cho nên không chú ý tới vì cậu khóc mà nét mặt của Lục Thời càng thêm lạnh lùng.

Lục Thời đứng dậy, “Dẫn cậu tới một nơi.”

“Đi đâu?”

Anh không trả lời, Lục Thời vươn tay cầm lấy chiếc áo khoác mỏng, “Có đi hay không?”

Sở Dụ liên tục gật đầu, “Muốn đi!”

Đưa áo trong tay cho Sở Dụ, Lục Thời mở tủ quần áo ra, lấy một chiếc khác ra, “Đi thôi.”

Sở Dụ cho rằng, Lục Thời chỉ đưa cậu đi một vòng quanh trường.

Khi đứng dưới một góc tường thấp hẻo lánh, Sở Dụ không mấy bình tĩnh, “Chúng ta…đi ra ngoài?”

“Ừ.”

Thân thể Lục Thời nhanh nhẹn, sau khi nhảy lên tường thấp, ngồi xổm xuống, đưa tay trước mặt Sở Dụ, “Nào.”

Cổ tay có một cục xương tròn nhô lên, gầy yếu nhưng lại rất có sức.

Sở Dụ đặt tay mình lên.

Nhảy xuống tường, Sở Dụ mới dần dần nhớ ra, “Sẽ không có camera giám sát quay được chứ?”

“Không đâu, đường dây camera hỏng rồi, thợ ở trường không nối dây mới, lắp camera theo dõi ở vị trí khác, nơi đây trở thành góc chết.

Sở Dụ không hỏi nhiều, khoác chiếc áo gió mỏng của Lục Thời đi theo.

Hai người bắt một chiếc xe, sau khi xuống xe, Lục Thời quen thuộc dẫn Sở Dụ xuyên qua ngõ nhỏ, đứng trước một cánh cửa không lớn, nói chuyện với người bên trong, “Tôi tới lấy chìa khóa.”

Người bên trong đưa một chùm chìa khóa vào tay Lục Thời, “Anh Liệt nói, muốn cầm đi chơi mấy ngày đều được.”

Sở Dụ nghe thấy câu này, hiểu được, cuộc điện thoại trên xe taxi ban nãy Lục Thời gọi cho anh Liệt.

Nhưng rốt cuộc là mượn thứ gì?

Cầm chìa khóa rồi, đi ra phía sau của tòa nhà, Lục Thời đi tới góc vươn tay lật tấm bạt che hàng không thấm nước màu đen ra.

Dưới tấm bạt, là một chiếc motor phân phối lớn dựng thẳng, đường cong đuôi khỏe mạnh, tạo hình đơn giản, thuần túy nhưng mạnh mẽ. Thân xe phun sơn đen, một số chỗ sơn màu bạc.

Ánh mắt Sở Dụ sáng lên, “Đây là Dodge Tomahawk hả?”

“Không phải, đây là Dodge Tomahawk cải tiến.” Lục Thời chống đôi chân dài, bảo Sở Dụ, “Lên đây.”

Sở Dụ ngồi ở đằng sau.

Cậu đã tự giác buông tha câu hỏi Lục Thời câu hỏi có bằng lái xe hay không..

Chậm rãi đeo đôi bao tay đen trắng đan xen vào, Lục Thời rũ mắt hỏi Sở Dụ, “Biết tâm tình không tốt phải làm thế nào chứ?”

“Làm thế nào?”

“Phát tiết ra.”

Tiếng nói vừa tắt đi, tiếng động cơ đột nhiên vang lên, cả chiếc xe giống như mũi tên xé gió bay nhanh về phía trước! Sở Dụ theo quán tính ngã về phía sau, sợ tới mức vội vàng ôm chặt lấy eo Lục Thời.

Gió rất lớn, một lúc sau Sở Dụ mới thích ứng được, cậu nhắm mắt mở miệng bị gió thổi tạt qua, “Chúng ta…….đi tới con đường hoang lần trước hả?”

Tai cậu áp lên lưng Lục Thời, có thể cảm nhận được độ ấm trên da cùng với lồng ngực khẽ rung động khi đối phương trả lời.

Đường đua ngầm ở một con đường vứt bỏ, bốn phía hoang vu. Một khi thiếu đi tiếng người ồn ào náo động, xung quanh liền trống trải tĩnh mịch. Điểm sáng đèn đường kéo dài về đằng xa, xung quanh trừ tiếng gió xào xạc cũng không còn tiếng động nào khác nữa.

Lục Thời dừng xe ở trung tâm vạch xuất phát, chân dài chống xuống đất, xuống xe.

Sở Dụ hoang mang, “Lục Thời?”

Lục Thời kéo đôi gang tay đen trắng xuống, quăng cho Sở Dụ.

Sở Dụ vội vàng bắt lấy, “Cậu……..”

Cậu đột nhiên phản ứng lại, “Cậu, cậu để tôi lái?”

Lục Thời đút hai tay trong túi, đứng thẳng, tóc mái rũ xuống tự nhiên bị gió thổi bay, anh hất cằm hỏi, “Có biết đi xe máy không?”

Sở Dụ gật đầu, “Biết thì biết, nhưng…..”

Đi xe máy bình thường và đi xe cải tiến, có thể giống nhau sao?!

Lục Thời để Sở Dụ ngồi đằng trước, còn mình ngồi xổm xuống, cẩn thận giúp cậu điều chỉnh độ cao yên xe và vị trí phanh, xác định không có vấn đề gì, anh mới đứng lên, ngồi sau Sở Dụ.

Hai người dán vào nhau.

Gần tới mức có thể cảm nhận được nhịp tim của đối phương.

“Lục Thời……”

Cằm của Lục Thời cọ qua vai Sở Dụ, Lục Thời để sát vào tai đối phương, giọng áp hơi trầm xuống, “Đừng sợ, có tôi ở đây.”

Nói xong, anh vươn tay ra, giúp Sở Dụ đeo găng tay.

Cảm giác nóng kết hợp với run rẩy, dần dần biến mất, cổ họng khô ngứa, hô hấp nặng nề, Sở Dụ không phân rõ được mình quá căng thẳng và hưng phất hay là đang khát máu.

Hoặc là, có cả hai.

Lục Thời đội mũ bảo hiểm lên đầu Sở Dụ.

Dường như trong thân thể có một công tắc nào đó được mở, Sở Dụ nắm chặt tay ga.

Lốp xe cao su ma sát mạnh với mặt đường, thân xe hơi rung lên. Nhìn xuyên qua kính chắn gió của mũ bảo hiểm, tất cả cảnh vật đều trở nên mơ hồ, đèn hai bên đường từ từng điểm biến thành đường thẳng, biến mất sau tầm nhìn.

Trong khoảnh khắc thuần thục đi tới tốc độ tối đa, Sở Dụ chỉ cảm thấy cả người như bị dòng khí kéo về phía trước, thậm chi đằng sau lưng như mọc ra một đôi cánh, hiệu ứng tăng tốc làm cho cậu có một cảm giác sai lầm như mình sắp bay lên!

Thời khắc đó, tất cả uất ức và khó hiểu, đau lòng cùng với buồn bã đều tản ra theo tiếng động cơ gào thét bên tai!

Buông tay lái ra, Sở Dụ thở hồng hộc trong mũ bảo hiểm. Chỉ cảm thấy máu toàn thân như chảy ngược, huyết quản trong thân thể như vỡ ra, lồng ngực căng chặt, dường như không thể hít thở.

Cậu tháo mũ bảo hiểm xuống.

Gió nơi vắng vẻ mang tới dưỡng khí dồi dào, tóc mái mềm mại của Sở Dụ đã ướt đẫm mồ hôi, dính trên trán, bị gió thổi qua để lại cảm giác mát mẻ.

Đôi mắt cậu cũng rất sáng, giống như là ngôi sao trên trời.

Lục Thời đứng bên cạnh xe, cầm mũ bảo hiểm trong tay, hỏi cậu, “Còn buồn nữa không?”

Nơi hoang vu vắng vẻ cùng với màn trời đêm, vào thời khắc này, giống như làm nền cho cậu.

Sở Dụ nhìn Lục Thời.

Giây tiếp theo, cậu bủn rủn tay chân túm lấy áo khoác của Lục Thời, dựa vào người Lục Thời đứng dậy, môi dán vào đường cong bên vai Lục Thời, cắn xuống.

Vai Lục Thời truyền tới cảm giác đau nhói, đau hơn mọi lần.

Lục Thời vươn tay, vững vàng ôm lấy người ta.

“Cắn nhẹ thôi.”

Giọng nói mang theo chút khàn khàn, Lục Thời lại nói, “Thôi bỏ đi, tùy cậu.”

kèo online Sơ đồ trang web

1234