bách chiến 3

Cắn Lên Đầu Ngón Tay Anh

Chương31




Phòng giáo vụ làm việc rất năng suất, sáng sớm ngày hôm sau, trên bảng thông báo đã dán một bản thông báo xử phạt.

Không ít người đều đang vây xem.

“Quản Dật Dương? Cái tên này nghe rất quen!”

“Không phải là cái người mà đòi cược với giáo hoa sao, tôi nhớ rằng giáo hoa không để ý, còn nói rằng cậu ấy không thể có con trai xấu như thế. Vấn đề ở đây là, Quản Dật Dương muốn tới gọi giáo hoa là bố còn không biết giáo hoa có cho cơ hội ấy không?”

“Chậc chậc, trộm đề thi gian lận, mạnh tay thật, nhưng trong ấn tượng của tôi, thành tích của cậu ta cũng ổn mà?”

“Có lẽ là lo lắng, sợ bản thân mình phát huy không tốt thực sự bị giáo hoa nghiền nát, tới lúc đó không giữ nổi mặt mũi. Người này nhân phẩm không được tốt, dán ở đây bêu danh cũng đáng đời. Nhưng giáo hoa cũng thật trâu bò, đầu óc của một số người có hâm mộ cũng không có được!”

Mộng Ca vọt vào trong phòng học, dùng tốc độ giống như sứ giả vượt qua tám trăm dặm đưa tin tức từ biên cương vào trong cung, “Báo! Hả hê lòng người! Ba người bọn Quản Dật Dương bị nêu danh rồi!”

Khi Chương Nguyệt Sơn ra ngoài ăn sáng cũng đã nhìn thấy thông báo xử phạt, bắt đầu bát tám chuyện, “Nghe nói vì chuyện trộm đề thi mà chủ nhiệm bộ môn bị hiệu trưởng kéo tới thay nhau mắng. Nếu như tôi gặp phải đứa con có năng lực hãm hại bố như Thẩm Trọng Minh, chắc ba mươi tuổi tôi đã bạc đầu rồi.”

“Nói đúng lắm!” Mộng Ca kéo một cái ghế qua ngồi xuống, mặt mày hớn hỏi, “Tôi cũng chịu rồi, bọn Quản Dật Dương thua không dậy nổi, tôi đây cũng thực sự khinh thường bọn họ, sau này gặp một lần châm chọc một lần!”

Cậu liếc mắt nhìn thấy Sở Dụ vẫn luôn ngồi tại chỗ không nói gì.

Cậu nghiêng đầu nhìn, “Này, giáo hoa, lâu rồi mới thấy cậu đọc truyện tranh đấy!”

Sở Dụ đang ngậm một viên kẹo trong miệng, ngẩng đầu lên nhìn cười nói, “Thi cũng thi xong rồi.”

“Đúng!” Mộng Ca đập một cái vào lòng bàn tay mình, “Có lý, có lý, đây chính là lúc đọc bù toàn bộ những truyện tranh đã bỏ lỡ!”

Cậu kéo ghế của mình lại gần, “Đúng rồi, không phải gần đây có một bộ mới ra, nói về thi đấu bóng rổ, tên là Nhiệt huyết, Nhiệt huyết……….”

“Nhiệt huyết đối kháng, tôi có, để ở trong phòng ngủ, tối nay cho cậu mượn.”

“Giáo hoa cậu là người tốt!”

Sở Dụ gật gật cằm, lại cúi đầu tiếp tục giở truyện tranh trong tay.

Chương Nguyệt Sơn thấy Sở Dụ cúi đầu, luôn cảm thấy cảm xúc của Sở Dụ hình như không được tốt.

Rõ ràng là sáng hôm qua vẫn còn rất tốt, đi tới văn phòng chủ nhiệm giáo dục một chuyến khi quay về cả người mệt mỏi không tinh thần.

Sở Dụ cũng phát hiện trạng thái của bản thân mình không phù hợp.

Dường như truyện tranh trong tay cũng không thể kích thích sự hứng thú của cậu.

Ba tuần trước, thời gian nửa tháng trời, ngày nào cậu cũng quấn lấy Lục Thời hỏi đề, đọc sách, học tập, làm đề, giống như một giấc mơ, toàn bộ đều trở nên không chân thực.

Lại hồi tưởng lại kì thi, khi vừa mới phát thành tích ra, cái tâm tình thấp thỏm, căng thẳng, vui vẻ và thỏa mãn cùng với chờ mong, giống như bong bóng bảy màu, đâm một cái sẽ vỡ tan tành.

Đầu ngón tay bóp chặt trang giấy, Sở Dụ cảm thấy đều chẳng có ý nghĩa gì cả.

Quăng truyện tranh qua một bên, Sở Dụ nằm xuống, nhắm mắt ngủ.

Giữa giờ, cửa sau có người gọi, “Giáo hoa, có người tìm!”

Sở Dụ mở mắt ra, nhìn về phía cửa, phát hiện là Hạ Trí Hạo.

Cậu lười nhác đứng dậy đi qua đó, đứng ở hành lang hỏi Hạ Trí Hạo, “Có chuyện gì?”

Hạ Trí Hạo mở miệng nói ngay một câu, “Dụ thiếu của chúng ta thật giỏi!”

Sở Dụ che miệng ngáp một cái, “Giỏi ở đâu?”

Hạ Trí Hạo bắt đầu thổi phồng Sở Dụ, “Mày nhìn xem điểm tiếng Anh của mày đi, 148 điểm! Bản thiếu gia đây còn không thi nổi số lẻ của mày! Còn không giỏi hay sao? Nếu như tao mà thi được hạng của mày, điểm số của mày, có lẽ bố mẹ tao nằm mơ cũng có thể cười tỉnh, bày tiệc cơ động ba ngày ba đêm ở khách sạn mất!”

Vẻ mặt Sở Dụ nhạt dần.

Vị trí trong lòng đã mặc lên một lớp áo giáp cứng rắn, khẽ nhói đau.

Cậu chuyển hướng đề tài, “Không phải chú Hạ muốn cho mày ra nước ngoài sao, lần nào mày thi tiếng Anh cũng chỉ được vài điểm như thế, chú ấy không nóng lòng mới là lạ.”

Hạ Trí Hạo nhún vai, “Tao thực sự không muốn ra nước ngoài, cho dù có cầm bằng cấp trái phép về, trong giới ai mà không biết bằng cấp kia chẳng đáng giá bao nhiêu? Nếu như tao thực sự có trình độ như anh chị mày, lấy được bằng của trường đại học top 5 thế giới mới gọi là trâu bò! Còn nữa, trong nước có rất nhiều chỗ chơi, từ nhỏ tới lớn đều giao lưu ở trong nước, đi ra nước ngoài chim còn không quen, có gì thú vị đâu!”

Cậu ta lại nhớ ra, “Đúng rồi, đã chốt thời gian và địa điểm, bọn chị Lâm nghe nói mày xuất quan nên bay ngay từ nước ngoài về, nể mặt mày nhất!”

Sở Dụ nhìn xuống bên dưới qua lan can hành lang, hỏi, “Thời gian địa điểm?”

“Tám giờ tối thứ bảy, Ulysses, mày tự đi hay là tao tới đón?”

“Mày muốn đón nhiều người như thế, tao cũng chẳng chiếm vị trí của mày làm gì, tao tự đi được rồi.”

Bởi vì điều chỉnh ngày nghỉ Quốc Khánh cho nên thứ bảy phải học cả ngày.”

Sở Dụ không cầm theo cặp sách, chuẩn bị tay không mà đi.

Nhớ ra gì đó, Sở Dụ xoay người, nói với người bàn sau, “Lục Thời.”

Lục Thời cầm bút chì làm đề, ngước mắt lên nhìn, “Hả?”

“Lát nữa tôi ra ngoài chơi, ở Ulysses, đi cùng với bọn Hạ Trí Hạo, có cả người quen lẫn người không quen mấy. Chú Trần đang dừng xe ở ngoài cổng trường sẽ đưa tôi qua đó.”

Sở Dụ nói xong, sững sờ……tại sao cậu lại phải báo cáo hành trình với Lục Thời?

Nghĩ lại, có lẽ là thói quen được hình thành từ trước.

Trong ba tuần trước, Lục Thời yêu cầu cậu, buổi trưa làm đề môn nào, buổi tối lập kế hoạch ôn tập những kiến thức nào, hoặc là buổi sáng sẽ học thuộc những công thức nào đều phải nói cho anh biết.

Hiệu quả của việc làm này rất dễ thấy.

Lục Thời rất rõ ràng tiến độ học tập của cậu, dạy kèm cũng có hiệu quả hơn.

Nhưng thành tích tốt rồi thì cũng có tác dụng gì.

Sở Dụ nói xong liền thất thần, Lục Thời hỏi cậu, “Có uống rượu không?”

Sở Dụ tỉnh táo lại, “Bọn Hạ Trí Hạo chắc chắn sẽ uống, tôi không uống đâu.”

“Ừ, nếu như uống rượu rồi phải nhớ gọi điện thoại cho tôi.”

Xe dừng ở trước cửa dành riêng cho hội viên của Ulysses.

Bảng hiệu màu sắc rực rỡ, nơi mặt đất bị chiếu xuống liên tục thay đổi sắc màu.

Đài phun nước róc rách, thiên sứ giương đôi cánh ghé vào tảng đá, giống như đang ngủ say.

Người giữ cửa nhanh chóng tới đón, mở cửa xe ra, cúi người chào hỏi, “Chào buổi tối, Dụ thiếu.”

“Chào buổi tổi.”

Sở Dụ xuống xe.

Cậu mặc một chiếc áo phông dài tay theo trào lưu, quần bò tối màu, trên người có hơi thở của thiếu niên, nhẹ nhàng khoan khoái.

Đi theo sự dẫn đường của người phục vụ tới phòng bao, vừa mới mở cửa ra, bên trong truyền tới một trận sói tru.

Sở Dụ nghe ra được, là Hạ Trí Hạo đang hát.

Thấy Sở Dụ đi vào, Hạ Trí Hạo đang cầm microphone, dừng lại giọng hát chẳng đúng điệu một chút nào, “Microphone đâu! Sở Dụ tới đây, hát cùng nhau!”

Sở Dụ kiên định từ chối………cậu rất có kinh nghiệm, cho dù giọng hát có hay thế nào đi nữa, một khi song ca với Hạ Trí Hạo đều bị lệch điệu, không hề có ngoại lệ.

Lâm Vọng Hề ngồi trên sô pha vẫy tay, “Sở Dụ, bên này!”

Sở Dụ ngồi xuống đó, cười chào hỏi, “Chị Lâm, lâu rồi không gặp.”

“Thực sự lâu lắm rồi không gặp đấy!” Lâm Vọng Hề chỉ chỉ vòng cổ đang đeo, “Cảm ơn quà của em nhé, chị rất thích, đeo lên rồi thì không muốn tháo xuống nữa!”

Lâm Vọng Hề mặc váy dài màu trắng, dáng vẻ vô cùng tươi đẹp, tóc buộc đơn giản thành đuôi ngựa, sạch sẽ gọn gàng.

“Chị thích thì tốt rồi, lúc ấy thực sự không biết phải tặng gì, nhớ tới trước đây chị đã từng nói rằng muốn bộ trang sức Geogre Lorna mới ra kia, cho nên em liền nhờ người đi mua.”

Sở Dụ nói rất đơn giản, Lâm Vọng Hề lại rất rõ ràng, bộ trang sức này rất khó mua. Cô hiểu được tâm ý này, lại nói, “Sao thế, tâm tình không tốt hả?”

Cô lớn hơn bọn họ hai, ba tuổi, trước giờ đều coi Hạ Trí Hạo và Sở Dụ như em trai. Thấy Sở Dụ rót một chén nước lạnh, uống từng ngụm nhỏ, có chút lo lắng.

Sở Dụ quơ quơ ly nước trong tay, đá viên trong cốc va vào nhau vang lên âm thanh trong trẻo.

Nghe thấy Lâm Vọng Hề hỏi, cậu lắc đầu, “Không có, em chỉ không có tinh thần chút thôi.”

“Ừ, dù sao cũng phải chăm sóc tốt bản thân, gần đây bắt đầu giảm nhiệt độ rồi, chú ý đừng để bị cảm.”

Lâm Vọng Hề lại nhắc nhở Sở Dụ, “Anh họ của Hạ Trí Hạo cũng tới đây.”

“Anh ấy cũng tới?”

Sở Dụ không mấy thiện cảm với anh họ của Hạ Trí Hạo.

Cậu chơi với Hạ Trí Hạo, thỉnh thoảng cũng gặp Hạ Trí Viễn.

Khác với Hạ Trí Hạo thần kinh thô qua loa cẩu thả, lại còn ham chơi, Hạ Trí Viễn không lớn hơn bọn họ mấy tuổi lại có tính cách hoàn toàn khác, luôn làm cho Sở Dụ cảm giác không được tốt.

Đã mấy lần cậu đều nhìn thấy Hạ Trí Viễn nhìn chằm chằm mình, ánh mắt rất kỳ quái.

Sở Dụ không thích ánh mắt này, cậu nói cho Hạ Trí Hạo, ít dẫn Hạ Trí Viễn tới trước mặt cậu đi.

Lâm Vọng Hề biết được điều này, giải thích thay Hạ Trí Hạo, “Đúng lúc Hạ Trí Viễn cũng tới đây chơi nên gặp nhau.”

“Ừ.”

Tụ tập cùng nhau, luôn không thể tránh được ca hát, uống rượu, chơi trò chơi.

Thấy Sở Dụ không mấy hứng thú, Hạ Trí Hạo không cố kéo cậu chơi cùng, ngược lại quăng xúc xắc trong tay, ngồi bên cạnh Sở Dụ, “Không chơi nữa, bản thiếu gia tới đây nói chuyện với mày!”

Sở Dụ cười cậu ta, “Những người khác đều chơi vui vẻ vậy, mày có thể nhịn được?”

Khuyên tai kim cương sáng lấp lánh dưới ngọn đèn, Hạ Trí Hạo nhún vai, “Anh em tâm tình không tốt, có lẽ nào tao lại tự mình đi vui vẻ?”

Cậu ta cũng không truy hỏi tại sao tâm tình Sở Dụ không tốt, đưa ra chủ ý, “Có uống rượu hay không? Nếu như mày uống, tao sẽ chọn cho mày loại ngon, thử xem? Biết đâu uống say ngủ một giấc, nấc một cái thì những chuyện không vui, khó chịu, buồn bực đều biến mất.”

“Không phải vị của rượu đều gần giống như nhau sao?”

Sở Dụ nói như vậy nhưng không từ chối, “Mày chọn đi.”

Hạ Trí Hạo búng tay tách một cái, gọi người phục vụ đứng ở cửa qua đây, đọc ra một cái tên tiếng Pháp, “Mang tới đây hai chai, dùng cốc thủy tinh giáo đường Barocco.”

Nói xong, cậu quay về phía Sở Dụ, “Anh em hiểu mày, nếu như cốc thủy tinh xấu, mày chắc chắn sẽ không uống. Loại cốc giáo đường Barocco này đổ rượu vào thực sự rất đẹp, tuyệt đối phù hợp với thẩm mỹ của mày!”

Đợi rượu và ly được mang lên rồi, người phục vụ dùng dụng cụ mở nắp chai, rót rượu màu hổ phách vào trong ly. Trong nháy mắt, giống như có thể nhìn thấy hoa văn theo phong cách trong giáo đường Barocco trên thủy tinh.

Hạ Trí Hạo vô cùng đắc ý, “Không lừa mày chứ, đẹp không?”

Sở Dụ gật đầu, nâng cốc lên, để sát lại gần nhìn, cười nói, “Rất đẹp.”

Hạ Trí Hạo thở ra một hơi đầy khoa trương, “Cuối cùng thì mày cũng cười rồi!”

Cậu ta cũng nâng cốc lên, “Nào, uống thử xem có ngon hay không.”

Thế là khi Lâm Mộc Hề nghe điện thoại xong quay lại phát hiện ra hai chai rượu bày trước mặt Hạ Trí Hạo và Sở Dụ đã cạn thấy đáy.

Đa phần đều do Hạ Trí Hạo uống, nhưng Sở Dụ cũng đã uống ba cốc.

Thấy ánh mắt Sở Dụ mơ màng không có tiêu cự, con ngươi như chứa nước, khẽ lay động một chút là sẽ trào ra. Lâm Vọng Hề đoạt lấy chén rượu chỉ còn một nửa trong tay Sở Dụ đặt sang một bên, hỏi Hạ Trí Hạo, “Không phải em không biết tửu lượng của Sở Dụ, sao còn kéo em ấy uống?”

Hạ Trí Hạo vẫn còn rất tỉnh táo, cậu kêu oan, “Chị Lâm, em thấy tâm tình Sở Dụ không tốt có lẽ đã gặp phải chuyện gì. Em nghĩ rằng uống say ngủ một giấc thì tâm tình có thể tốt hơn một chút,”

“Ngụy biện!”

Lâm Vọng Hề trừng Hạ Trí Hạo một cái, lại gọi Sở Dụ, “Sở Dụ, sao rồi em?”

Sở Dụ ngước mắt nhìn Lâm Vọng Hề, lại cúi đầu xuống, yên lặng.

“Uống say rồi.” Lâm Vọng Hề lấy túi của mình qua, “Đi, đưa người về nhà.”

Thấy Hạ Trí Hạo vẫn còn muốn ở lại, Lâm Vọng Hề nhếch đuôi mày vẻ tỉ mỉ của mình, “Sao nào, hai em còn chưa thành niên, còn muốn thuê phòng ở đây ngủ qua đêm? Nếu như xảy ra chuyện gì, em nghĩ anh chị em ấy có xé em ra thành mảnh hay không!”

Đối diện Sở Dụ, giọng của Lâm Mộc Hề lại trở nên dịu dàng, “Sở Dụ, đi, chúng ta về thôi.”

“Về thôi?”

Sở Dụ mơ màng mấy giây, như đột nhiên nhớ ra gì đó, lấy điện thoại ra, bắt đầu gọi điện.

Giọng cậu không rõ ràng, lại nhỏ, Hạ Trí Hạo ngồi lại gần, chỉ nghe thấy ba từ “tới đón tôi”.

Chào tạm biệt bạn bè đang có mặt, Hạ Trí Hạo và Lâm Vọng Hề đỡ Sở Dụ ra bên ngoài.

Hạ Trí Viễn cũng ra theo.

Hạ Trí Hạo cảm thấy lạ, “Anh, anh cũng muốn về?”

Hạ Trí Viễn tươi cười tao nhã: “Ừ, trong nhà gọi điện tới giục rồi, bảo anh về sớm một chút.”

Tầm mắt chuyển sang Sở Dụ đang cúi đầu, “Sở Dụ sao vậy?”

“Uống nhiều mấy cốc rượu, em với chị Lâm đưa nó về.”

Thang máy tới rồi, Hạ Trí Viễn lại hỏi, “A Hạo, em có dìu được không, hay là để anh giúp một tay?”

Nói xong, anh vươn tay chuẩn bị dìu Sở Dụ.

Sở Dụ lui về sau một bước, né ra.

Từ chối rất rõ ràng.

Hạ Trí Hạo cảm thấy tình huống có chút lúng túng, nói đùa một câu lại vội vàng dìu Sở Dụ vào trong thang máy.

Đợi tới cửa đại sảnh rồi, Sở Dụ không muốn đi, nói phải đợi người tới đón cậu.

Nghĩ rằng có lẽ Sở Dụ đã gọi điện cho tài xế trong nhà, Hạ Trí Hạo và Lâm Vọng Hề ngồi đợi cùng cậu.

Hạ Trí Viễn cũng không đi, ba người câu được câu không ngồi nói chuyện.

Qua mười mấy hai mươi phút, Hạ Trí Hạo đột nhiên nhìn thấy một người đi thẳng về phía Ulysess.

“Đậu má, Lục Thời?”

Lâm Vọng Hề đang nghịch điện thoại, nghe vậy ngẩng đầu, “Người quen?”

“Vâng, là học thần của trường chúng em, thành tích nghịch thiên, có lẽ đầu óc bẩm sinh đã không giống như chúng ta. Khai giảng còn không hợp với Sở Dụ, sau đó hình như lại tốt hơn, khoảng thời gian trước còn dạy kèm cho Sở Dụ.”

Hạ Trí Hạo cảm thấy có chút kỳ lạ, tại sao Lục Thời lại tới đây.

Lâm Vọng Hề nhìn cẩn thận.

Lục Thời mặc áo phông đen đơn giản, quần bò đen, giày thể thao vận động. Thân hình gầy của thiếu niên, có một loại khí chất lãnh đạm, ngũ quan tuấn lãng.

Đúng là tuổi trẻ mười bảy, mười tám tuổi, khí chất như thế này, không biết có bao nhiêu cô gái mê mẩn.

Cô trêu ghẹo, “Giá trị nhan sắc của học sinh trường em đều cao như vậy, liệu em có ngày ngày cảm thấy tự ti không?”

Hạ Trí Hạo vuốt tóc, “Nói bậy, bổn thiếu gia phong lưu phóng khoáng!”

Lâm Mộc Hề cười lớn, lại nhìn kỹ thêm mấy lần, cảm thấy người này hình như………..có chút quen mắt?

Lục Thời đi lại gần, dừng lại trước mặt Hạ Trí Hạo, “Chào cậu.”

Hạ Trí Hạo ngơ ngác.

Ở trường học, cậu và Lục Thời còn chưa bao giờ gật đầu chào nhau, không có lý nào gặp nhau ở đây còn đặc biệt tới chào hỏi.

Cậu cẩn thận đáp lại một câu, “Chào cậu.”

Lục Thời nhìn Sở Dụ, “Tôi tới đón cậu ấy.”

“Hả?”

Hạ Trí Hạo chưa kịp phản ứng lại, “Đón ai?”

“Sở Dụ.”

Hạ Trí Viễn đứng ở bên cạnh chen vào, “Sở Dụ uống rượu rồi, chúng tôi không yên tâm.”

Ngụ ý chính là, không phải có người nào tới tùy tiện nói đón là đón được.

Lục Thời không trả lời, chỉ nhìn Sở Dụ, “Sở Dụ, đi.”

Sở Dụ đang nghiêng đầu ngủ gà ngủ gật, nghe thấy có giọng nói quen thuộc đang gọi mình, mơ màng ngẩng đầu nhìn, thấy Lục Thời đang đứng ở trước mắt.

“Lục Thời…………”

Cậu bước lên trước chuẩn bị đi qua đó.

Nhưng cậu uống say, run chân một cái, nghiêng người ngã lên người Lục Thời.

Linh hoạt vươn tay ôm người vững vàng, Lục Thời nói, “Hai mươi phút trước, cậu ấy gọi điện cho tôi, bảo tôi tới………..” Lục Thời dừng lại một chút, lại nhanh chóng nói tiếp “…đón cậu ấy.”

Đầu của Sở Dụ vùi vào bả vai anh, giống như con mèo, khẽ liếm lên cổ anh, dường như chẳng còn vài phần nhẫn nại.

Có lẽ là đói rồi.

Vỗ vỗ mấy cái vào lưng người trong lòng để an ủi, Lục Thời không trì hoãn thêm nữa, “Tôi đưa cậu ấy về trước.”

Hai bên đường đi là cây ngô đồng cao lớn, cành lá rậm rạp.

Lục Thời đứng chỗ tối, lưng tựa vào thân cây, ôm lấy người, một tay hơi kéo cổ áo xuống.

Sở Dụ nhìn chằm chằm vào làn da trắng lộ ra, không nhúc nhích, mà ngước nhìn Lục Thời.

“Ừ, cắn đi.”

Lúc này Sở Dụ mới cọ lên, cắn bả vai Lục Thời.

Bờ vai truyền tới cảm giác hơi đau nhói, còn có chút ngứa.

Mùi rượu nhàn nhạt vương nơi đầu mũi, Lục Thời buông mắt xuống nhìn hình bóng hai người dung hợp lại.

Bánh xe lăn trên mặt đất, một chiếc xe Porsche màu đen dừng lại bên đường, cửa ở vị trí ghế lái hạ xuống, lộ ra khuôn mặt của Hạ Trí Viễn.

Anh nhìn thấy Sở Dụ dựa vào lòng Lục Thời, dáng vẻ vô cùng ỷ lại chẳng muốn tách ra chút nào, hoàn toàn không có chút chống cự khi đối diện với mình.

Tầm mắt hai người đối diện nhau.

Gió đêm thổi qua, có phiến lá ngô đồng to chậm rãi rơi xuống.

Lục Thời vươn tay lên, xoa xoa gáy Sở Dụ.

Hơi nghiêng đầu, khóe môi cọ qua tóc Sở Dụ, khuôn mặt Lục Thời có chút hung ác, giống như công khai chủ quyền, nói về hướng Hạ Trí Viễn.

“Người của tôi.”

bách chiến 3 Sơ đồ trang web

1234