kèo tài xỉu

Chứng Bệnh

Chương78: 78: Con Đường Đến Với Mặt Trời - Hoàn chính văn





Edit: Khang Vy
Tuần cuối tháng tám, Lâm Lan tổ chức kỷ niệm 50 năm ngày thành lập trường Tam Trung.

Tam Trung là trường học lâu đời, 50 năm cũng không phải con số bình thường mà đã là cột mốc lịch sửa nửa thế kỷ.

Vu Thâm từng là chủ nhiệm lớp bọn họ nhắn tin trong nhóm chat, nói rằng ai có thể tới thì đều phải tới.

Mà đương nhiên Dụ Lạc Ngâm và Bạch Tầm Âm cũng phải cho lớp một năm đó chút mặt mũi.

Với mỗi một đôi quen biết nhau ở Tam Trung rồi tu thành chính quả, nơi đó không chỉ là một trường cấp ba, mà còn như là ‘miếu Nguyệt Lão’ vậy.

Ngày kỷ niệm thành lập trường rơi vào cuối tuần, sáng sớm A Mạc đã gọi điện thoại thúc giục Bạch Tầm Âm nhanh chóng đến đây tụ họp với mọi người.

Cô còn đang ngáy ngủ nằm trên giường, vừa định đáp lại cô ấy thì cỏ họng lại khẽ ‘ưm’ một tiếng.

Giọng nói lành lạnh bình thường lúc này lại lưu luyến quyến rũ.

Bạch Tầm Âm lập tức tỉnh táo, vội vàng che miệng lại, đôi mắt ngập nước trừng Dụ Lạc Ngâm vừa mới ‘trêu đùa’ mình.

Cô dùng đầu gối kẹp chặt bàn tay đang làm bậy của anh, đôi môi yên lặng khép mở, dùng khẩu hình nói, “Anh muốn chết à?”
Dụ Lạc Ngâm thực hiện được trò xấu cũng đã thoả mãn, tuỳ ý cười khẽ đứng dậy rửa mặt, để lại cơ hội cho cô nói chuyện điện thoại, Bạch Tầm Âm khẽ thở phào một hơi.

“Này, Âm Âm, sao cậu không nói gì?” Có lẽ là bên kia quá ồn, A Mạc cũng không nghe rõ tiếng kêu xấu hổ của Bạch Tầm Âm, còn lớn tiếng lải nhải, “Cậu còn đang ngủ đấy à? Alo alo alo?”
“Tớ dậy rồi.

” Bạch Tầm Âm vội vàng đáp lại, để bảo vệ màng tai nên đưa điện thoại ra xa, “Vừa mới dậy, bây giờ chuẩn bị đi đây.


Đuổi được A Mạc, cô mệt mỏi ném điện thoại lên đầu giường.

Gần đây cô rất lười biếng, không phải do sa đoạ, mà là ai đó khai trai xong quá hung mãnh – khiến cô nghĩ tới việc ở riêng với anh luôn rồi.

Thật sự là người này không biết tiết chế là cái gì.

Căm giận nghĩ vậy, kẻ đầu sỏ đã ra khỏi toilet, mái tóc đen ướt đẫm, vài sợi tóc che khuất đôi mắt của anh, anh nhìn về phía Bạch Tầm Âm đang ngồi trên giường.

Cô sửng sốt một chút sau đó vội dùng chăn bọc kín mình lại, nghiêm túc nói, “Cách em xa ra một chút.


Dáng vẻ sợ hãi thú tính quá độ của Dụ Lạc Ngâm, vô cùng cảnh giác.

Trong lòng Dụ Lạc Ngâm cũng không nhịn được thầm nói ‘đáng yêu chết mất’, anh cười không nói gì, đi tới trước vali mình mang tới – anh chuyển đến ở nhà Bạch Tầm Âm đã được một khoảng thời gian, sợ tủ quần áo của cô gái nhỏ đã chật nên hầu hết quần áo vẫn còn đặt trong vali.

Còn vì sao lại không thay một cái tủ to hơn…
Đối với Bạch Tầm Âm thì là lười, còn với Dụ Lạc Ngâm là anh muốn chờ tới khi có ‘danh phận’, hai người sẽ đổi một căn phòng ở lớn hơn.

Anh hơi cúi người, đường cong duyên dáng, sau đó dưới ánh mắt thưởng thức của Bạch Tầm Âm lấy một chiếc áo đồng phục màu xanh trắng ra.

Bạch Tầm Âm nhìn thấy thì ngẩn người.


Trong tay Dụ Lạc Ngâm đang cầm bộ đồng phục cấp ba của bọn họ.

Anh tìm được trong tủ quần áo sao? Nghĩ tới ‘bí mật’ trong tủ quần áo của mình, ngón chân Bạch Tầm Âm cuộn lại xấu hổ.

“Quen không?” Giọng nói của Dụ Lạc Ngâm mang theo ý cười, ghé sát tai Bạch Tầm Âm rồi hôn cô một cái, “Chúng ta mặc áo đồng phục tham dự lễ kỷ niệm đi.


Không có bộ đồ nào ý nghĩa hơn, còn rất đơn giản thoải mái nữa.

Bạch Tầm Âm ngượng ngùng đối diện với ánh mắt của anh, căng thẳng hỏi, “Anh… có phải anh trộm lấy được trong tủ quần áo của em không đấy?”
Sớm nên nghĩ đến rồi, ở với nhau lâu như vậy, Dụ Lạc Ngâm chắc hẳn cũng đã phát hiện chiếc áo đồng phục thuộc về anh năm đó.

“Đồ ngốc này.

” Dụ Lạc Ngâm không nhịn được cười, giơ áo đồng phục ra trước mắt cô, “Em nhìn kỹ lại xem đây là áo nam hay nữ?”
Lúc này Bạch Tầm Âm mới tập trung nhìn kỹ, phát hiện đây không phải chiếc áo của Dụ Lạc Ngâm mà cô cất giấu, mà là… áo đồng phục năm đó của cô, trên cổ tay áo còn có dấu vết do cô để lại.

Bạch Tầm Âm kinh ngạc chớp mắt, lông mi khẽ run, cô lẩm bẩm hỏi, “Anh tìm thấy ở đâu đấy?”
Cũng không có gì khó khăn lắm, chỉ là đi về trấn cổ một chuyến hỏi xin Quý Tuệ Dĩnh là được thôi.

Dụ Lạc Ngâm không đáp, chỉ cười, “Anh cảm thấy mình cũng nên cất giấu một thứ thuộc về em mới được.


Bạch Tầm Âm không nói gì, chỉ yên lặng ôm lấy cổ anh, ngoan ngoãn hôn lên mặt anh một cái.

Cô rất ít khi làm nũng, mà làm nũng cũng chẳng thể so được với Dụ Lạc Ngâm, chỉ ngoan ngoãn như một bé mèo vậy.

Nhưng Dụ Lạc Ngâm cũng rất thoả mãn rồi.

Sau khi ăn sáng xong xuôi, hai người mặc chiếc áo đồng phục quen thuộc, một lớn một nhỏ đứng trước gương, giống như quay trở về thời niên thiếu xưa vậy.

— Nhưng dù sao vẫn còn lại dấu vết của năm tháng.

Điều đó cũng không thể hiện quá rõ ràng trên khuôn mặt.

Mà là mặc dù mặc đồng phục cấp ba cũng có thể nhìn ra vẻ trưởng thành đọng lại trên người cả hai.

Bạch Tầm Âm thì đỡ hơn một chút, công việc của cô cũng không va vấp với xã hội quá nhiều, khí chất vẫn đơn thuần như cũ, tóc buộc đuôi ngựa, có thể nhầm lẫn với học sinh cấp ba thật sự.

Chỉ là quá xinh đẹp rồi.

Dụ Lạc Ngâm lại không giống vậy, khuôn mặt anh vẫn tuấn tú văn nhã như cũ, khí chất lại khiến người ta phải ngước nhìn.

Chỉ là, Bạch Tầm Âm còn nhớ, hồi học cấp ba trông anh xấu xa hơn nhiều, bây giờ đã dịu đi rồi.

“Chậc chậc.

” Dụ Lạc Ngâm nhìn bản thân trong gương, cằm đặt lên vai Bạch Tầm Âm cảm thán, “Bỗng nhiên cảm thấy mình như quả dưa chuột già phải quét sơn xanh lên vậy.



Thật là!
Lúc ăn cơm, A Mạc lại gửi tin nhắn tới thúc giục, hai người cũng không chậm trễ nữa mà lái xe tới.

Nhưng công việc của Dụ Lạc Ngâm lại thường xảy ra tình huống đột xuất, không thể bị không tới được – xe đi được nửa đường, điện thoại lại nhận được thông báo từ bệnh viện.

Dụ Lạc Ngâm nhíu mày, trực tiếp nghe máy, đầu bên kia sốt ruột, “Lạc Ngâm, mau tới đây, bên phía Đông Kiều xảy ra tai nạn xe cộ, cần phẫu thuật gấp.


Anh nghe xong thì sắc mặt trở nên nặng nề, lập tức dừng xe ven đường.

“Bé ngoan, em lái xe tới trường trước nhé.

” Dụ Lạc Ngâm xuống xe rồi vòng qua ghế phụ hôn Bạch Tầm Âm một cái, giọng nói nôn nóng, “Anh bắt xe tới bệnh viện, nếu xong sớm sẽ qua sớm với em.


Trong giọng nói ít nhiều cũng có sự bất đắc dĩ, nhưng cũng chẳng còn cách nào, đây là công việc của một bác sĩ.

Bạch Tầm Âm nhìn theo bóng lưng của Dụ Lạc Ngâm, thấy anh đi rồi cô mới xuống xe, vòng qua ghế lái rồi đi tới Tam Trung.

Không thể không nói, chiếc xe này của Dụ Lạc Ngâm vẫn là rất có phong cách, dừng ở cổng lớn cũng khiến cho không ít người chú ý, còn có vài nam sinh mặc đồng phục cách đó không xa ríu rít khen ngầu.

Bạch Tầm Âm cười cười, đỗ xe rồi đi theo dòng người vào trong.

Cuối tháng tám, vừa hay cũng đã bảy năm không quay về nơi này, nhưng cô lại vẫn nhớ rõ ràng từng chỗ trong trường học.

Khu dạy học, sân thể dục, sân vận động, nhà ăn, còn có khu dạy học cũ mình và Dụ Lạc Ngâm thường xuyên hẹn gặp…
Mỗi bước đi của Bạch Tầm Âm đều nhớ lại về những ngày đã qua.

Mãi cho đến khi cô đi tới khu dạy học chính, mấy năm nay toà nhà này đã được sửa chữa lại, ngày càng rộng lớn.

A Mạc, Thịnh Văn, Chu Tân Tuỳ, Lục Dã, Lê Uyên, Lưu Ngữ Phù… bọn họ đều ở đó, tựa như một bức tranh xưa cũ hiện ra trước mắt vậy.

“Trời ơi, Âm Âm, cậu tìm được đồng phục ở đâu thế?” A Mạc thấy cô thì hai mắt toả sáng, vội vàng chạy tới gào thét, “Ôi trời ơi, trông quá non, thế này là có thể đứng với mấy đứa nhóc kia rồi, biết vậy tớ cũng mặc đồng phục tới.


Thịnh Văn ôm lấy bả vai cô ấy, yên lặng dính người.

“Chị dâu.

” Bây giờ đám Lê Uyên cũng đều gọi cô như vậy, nhìn thấy Bạch Tầm Âm tới đây một mình thì có hơi buồn bực, “Anh Dụ đâu ạ?”
Bạch Tầm Âm đã dần quen với xưng hô này, cười nói, “Bệnh viện có điện thoại gấp.


Người xung quanh đều hiểu rõ, nhưng cũng vẫn cảm thấy đáng tiếc.


“Nay là kỷ niệm 50 năm thành lập trường, nghe nói buổi tối có bắn pháo hoa đó?” Lục Dã ngẩng đầu nhìn bầu trời, “Mấy người lãnh đạo chắc cũng tới rồi, lát nữa anh Dụ có tới kịp được không?”
Bạch Tầm Âm, “Anh ấy nói xong việc sẽ tới ngay.


Bọn họ còn đang mặc đồ đôi nữa – cũng không biết người trong bệnh viện nhìn thấy Dụ Lạc Ngâm mặc đồng phục chạy tới sẽ cảm thấy thế nào nữa.

Thật ra ngày kỷ niệm thành lập trường cũng chỉ là một ngày thăm hỏi thầy giáo và tụ tập bạn bè, mấy người bọn họ tới gặp chủ nhiệm lớp một chút rồi tới nhà ăn ăn trưa.

Thời gian chớp mắt đã tới buổi chiều.

“Này.

” Không biết Lê Uyên có được chìa khoá từ đâu, làm mặt quỷ hưng phấn nói với bọn họ, “Muốn về lớp năm đó xem thử không, lớp 12/1, lớp chọn đấy.


Trừ cậu ta và Lục Dã ra, ai nấy cũng sửng sốt nhìn nhau, ngo ngoe rục rịch – bởi vì trừ Lê Uyên và Lục Dã ra thì mấy người còn lại đều học lớp chọn cả.

“Vậy có được không?” Tâm tư Lưu Ngữ Phù kín đáo, có chút lo lắng hỏi, “Tuỳ tiện vào phòng học?”
Lê Uyên nhún vai, hợp tình hợp lý, “Dù sao cũng không có đứa nhóc nào học, còn chưa chính thức khai giảng nữa.


Thịnh Văn hỏi cậu ta, “Cậu lấy chìa khoá đâu ra thế?”
“Ha ha, các cậu không cần quan tâm chuyện này.

” Lê Uyên rất chi là đắc ý, “Anh đây có cách mà.


Cậu ta tự xưng là anh khiến mấy người ngồi đây cũng thấy buồn nôn.

“Thôi được rồi.

” Cuối cùng vẫn là Chu Tân Tuỳ giải quyết dứt khoát, “Vậy đi thôi.


Thật ra bọn họ cũng không muốn làm gì cả, chỉ muốn đi xem thử, hồi tưởng lại năm đó mà thôi.

Cánh cửa gỗ quen thuộc bị mở ra, mấy người bọn họ đi vào, căn phòng học to lớn mà lại mang tới cảm giác chen chúc.

Bạch Tầm Âm đi tới vị trí năm đó mình ngồi, phát hiện bàn ghế đều đã được thay đổi.

So với năm đó thì thoải mái hơn nhiều.

Khi đó cô và Dụ Lạc Ngâm ngồi một trước một sau, lúc nào anh cũng đá nhẹ ghế của cô, phát ra tiếng kêu khe khẽ.

Bạch Tầm Âm đắm chìm trong hồi ức, không chú ý tới điện thoại trong túi áo đồng phục đang đổ chuông.

Dụ Lạc Ngâm xong việc đuổi tới nơi thì không tìm được ai cả, lại không gọi được cho Bạch Tầm Âm, đành phải rầu rĩ nhắn tin hỏi Chu Tân Tuỳ xem bọn họ đang ở đâu.

Cũng may Chu Tân Tuỳ đáng tin tưởng, rất nhanh đã trả lời tin nhắn: [Vợ mày ở phòng học, tao với bọn A Dã qua sân bóng rổ rồi.

]
Có lẽ trời sinh con trai đã có tế bào vận động, dù là lúc nào cũng thích chơi bóng rổ.

Giống như người ta đã từng nói – trở về vẫn là thiếu niên.

Nhưng từ khi Dụ Lạc Ngâm hiểu chuyện đã không thích kiểu vận động đổ mồ hôi này rồi.


Tuy rằng không thích, nhưng cũng không phải không biết gì, ba năm cấp ba anh chỉ chơi bóng rổ có vài lần, một lần trong đó là để hấp dẫn sự chú ý của Bạch Tầm Âm.

Dụ Lạc Ngâm tuỳ ý cười một tiếng, cất điện thoại rồi chạy tới khu dạy học.

Bảy năm trôi qua, khu dạy học được sang sửa lại một lần, nhưng cầu thang vẫn được giữ nguyên, khi bước lên sẽ phát ra tiếng vang.

Đi đến ngã rẽ lầu hai, từ phía trên là có thể nhìn thấy sân bóng rổ bên dưới, đám Lê Uyên đã không còn là những cậu nhóc 17-18 tuổi nữa mà chỉ còn là đám ‘dưa chuột già’, ôm bóng đuổi bắt nhau.

Dụ Lạc Ngâm không nhịn được cười nhạo một tiếng, tâm huyết dâng trào dựa vào lan can nhìn một lát, ngón tay thon dài vô ý thức lấy một điếu thuốc lá ra rồi cắn bên môi.

Thế nhưng anh lại không mang theo bật lửa.

Chỉ đành cắn mà không được hút.

Dụ Lạc Ngâm cụp mắt nhìn đám bạn đang ‘vụng về’ chơi bóng ở sân thể dục, trong lòng còn chưa kịp nảy sinh cảm giác thời gian trôi qua thật nhanh, bên tai lại truyền tới tiếng chân nhẹ nhàng.

Có người đi xuống cầu thang.

Bạch Tầm Âm rời khỏi phòng học để xuống lầu, bắt gặp ‘thiếu niên’ miệng cắn điếu thuốc dựa vào lan can ở ngay ngã rẽ hành lang.

Trong nháy mắt, thời gian giống như xếp chồng lên nhau.

Dường như Dụ Lạc Ngâm vẫn y như lần đầu gặp mặt, mặc áo đồng phục mà dám hút thuốc trong trường, thiếu niên toả sáng mà kiêu ngạo.

Bạch Tầm Âm ý thức được mình thật sự là người coi trọng sắc đẹp.

Bởi vì lần đầu gặp mặt, cô đã bị khuôn mặt kia của Dụ Lạc Ngâm hấp dẫn.

Từ đó về sau, lúc nào cũng bất giác chú ý tới anh.

Bây giờ nghĩ lại, có lẽ là bởi vì thích.

Nhất kiến chung tình.

Dụ Lạc Ngâm nghiêng đầu nhìn thấy Bạch Tầm Âm đã đi xuống, mái tóc che khuất đôi mắt lười biếng cong lên, “Tới đây.


Đây là lời anh nói với cô bây giờ.

Mà bảy năm trước, sau khi Dụ Lạc Ngâm bắt được thiếu nữ ‘nghe lén’ lại hỏi: Cậu tên gì?
Nhưng mà, không đó cô là một người câm, yên lặng tự ti, đối mặt với thái độ của Dụ Lạc Ngâm thì không dám đáp lại, chỉ có thể cúi đầu né tránh.

Mà bây giờ…
Bạch Tầm Âm bước về phía ánh mặt trời, tới trước mặt Dụ Lạc Ngâm, tay lấy điếu thuốc ra khỏi môi anh.

Cô gái mặc áo đồng phục nghiêng đầu nói với thiếu niên, nụ cười xinh đẹp, “Dụ Lạc Ngâm, cai thuốc ngay!”
Từ nay về sau, mỗi bước em đi về phía anh đều là con đường đến với mặt trời.

HOÀN CHÍNH VĂN.

Tác giả có lời muốn nói:
Tiếp theo vẫn còn ngoại truyện nói về sáu năm hai người chia tay với góc nhìn của anh Dụ, đương nhiên còn có cả màn cầu hôn siêu ngọt ngào nữa.

Mọi người còn nhớ bạn cún con Thịnh Gia Niên không? Làm cameo trong ngoại truyện đó, anh Dụ phải quyết chiến với trà xanh rồi!!!.



kèo tài xỉu Sơ đồ trang web

1234