soi cầu là gì

Nữ Minh Tinh Ngày Nào Cũng Muốn Huỷ Hôn Với Ông Chủ!

Chương27-28: 27: Lần Đầu Say Xe Của Đình Nguyên - 28: Xây Dựng Thiện Cảm




27: Lần Đầu Say Xe Của Đình Nguyên


Thanh Hà có một quyết tâm vô cùng lớn, đó chính là ôm được chiếc xe đắt tiền được mẹ chồng tặng rồi vi vu trên quốc lộ.

Thế nhưng hiện tại cô đang ngồi ở ghế lái, tay run, chân cũng run.

Cô không còn nhớ rõ bàn đạp nào là phanh, bàn đạp nào là ga.

Tuy nhiên có vẻ không chỉ riêng cô run sợ.
Nhìn sang bên cạnh, Đình Nguyên đang thắt hai, ba cọng dây an toàn.

Anh nắm chặt tay cầm phía trên cao, căng cứng cả người mỗi lần Thanh Hà hoảng loạn đạp nhầm chân ga.

Sau vài lần thắng gấp, vượt ẩu cùng tấp đầu xe tải, gương mặt anh xám xịt, không còn một giọt máu nào.

Khẽ liếc sang gương chiếu hậu, anh xem thử anh có làm rớt đ ĩa đệm lẫn hồn phách của mình ở đâu không.
May mắn, Thanh Hà học hỏi khá nhanh, bắt đầu tự kiểm soát được tâm lý lẫn chiếc xe.

Cô ung dung lượn thêm vài vòng ở khu vực vắng người qua lại.

Lát sau, chiếc xe tấp vào lề, người bước xuống đầu tiên chính là Đình Nguyên.

Anh ngồi vật xuống bục cây gần đó, không ngừng cảm nhận bụng dạ trào dâng lên đồ ăn vừa mới nuốt.
“Anh ổn chứ?” Thanh Hà lấy chai nước tới, vặn nắp rồi đưa cho Đình Nguyên, sau đó mới ái ngại hỏi.
“Tôi ổn, chỉ là lần đầu tôi được trải nghiệm cảm giác say xe.” Anh nhận lấy chai nước, uống ừng ực và sẵn tiện rửa mặt để bản thân cảm thấy dễ chịu hơn.

Ngẩng đầu, anh thấy gương mặt cô có chút tội lỗi thì đành giấu bớt sự khó chịu của mình rồi bảo: “Em học nhanh đấy.

Giỏi lắm.”
“Thật à?” Thanh Hà nghe thấy Đình Nguyên khen ngợi thì không khỏi vui mừng.


Vì thế cô ra yêu cầu: “Vậy lát để tôi đưa chúng ta về nhà.”
Vừa nghe thấy thế, bụng dạ của Đình Nguyên lần nữa sôi lên sùng sục.

Anh kiên quyết cầm lấy chìa khoá xe rồi nói: “Vẫn là để tôi lái.

Đường đó nhiều xe, không an toàn.”
Không an toàn cho tính mạng của anh! Đình Nguyên âm thầm bổ sung.

May mắn Thanh Hà không đòi hỏi gì, vốn cô chỉ muốn trêu chọc anh một chút mà thôi chứ tâm lý cô vẫn chưa đủ vững vàng để đối phó với nhiều xe như thế.
Ngày hôm sau, Đình Nguyên mượn danh chăm lo cho vợ mình mà trốn việc.

Chỉ khi Gia Uy nhắn tin có chuyện gấp, anh mới chịu bắt máy nếu không đều vờ như không thấy.
“Anh thật sự không cần lên công ty sao?” Thanh Hà vừa chăm chú lái xe, cẩn thận quan sát các biển hiệu theo lời chỉ dẫn của Đình Nguyên và thăm dò.

Cô không nghĩ anh sẽ giữ vững lời nói của mình, chuyên tâm chỉ cô học lái xe.
“Có Gia Uy quản lý rồi.

Em không cần phải lo công ty tôi sẽ bị tổn thất khi không có tôi đâu.

Cảm ơn em đã quan tâm.” Đình Nguyên vẫn giữ chặt tay cầm phía trên cũng như cài hai, ba dây an toàn thật chắc chắn.

Anh còn thủ sẵn cả bọc ni lông phòng hờ bụng không chống chịu được.
“Tôi nào quan tâm.

Tôi chỉ sợ có gì anh lại đổ lỗi cho tôi rồi trừ tiền tôi thôi.” Cô bĩu môi, sau đó từ từ dừng xe lại trước đèn đỏ.
“Nếu có, em cứ việc hôn tôi này.


Một nụ hôn giá một triệu.” Anh thờ ơ nói ra một câu.

Mỗi khi đèn đỏ, anh mới có thể thả lỏng tinh thần.
Thanh Hà nhìn trạng thái hiện tại của Đình Nguyên thì không khỏi bật cười, sau đó bắt đầu li3m môi với ý định trêu chọc ngược lại.

Trong lúc anh đang tận hưởng cảm giác an toàn khi chiếc xe đứng im, thì chiếc cằm bị ai kia nắm chặt kéo qua một cách bất ngờ.
“Này em trai, nay chị rảnh rỗi đưa em đi lượn vài vòng nhé.” Thanh Hà nựng cằm của Đình Nguyện rồi nói với giọng mê hoặc, còn gương mặt lại không khác gì cái quý bà lắm tiền bao nuôi trai trẻ.
“Em trai?” Đình Nguyên hỏi lại, không biết vì sao có cảm giác như bản thân là chú thỏ nhỏ rơi vào hang sói.
“Hôm nay cưng thích gì, chị sẽ tận tình chiêu đãi.

Tuy nhiên…” Cô gãi cằm anh, thậm chí bàn tay còn dần vuốt xuống trái cổ nam tính.
“Tuy… Tuy nhiên gì?…” Anh nuốt nước bọt, cảm giác có hàng ngàn con kiến đang bò khắp người khiến anh ngứa ngáy, muốn được cô trêu chọc nhiều hơn.
“Em trai phải phục vụ chị tận tình.” Cô móc ngón tay vào cổ áo anh, tùy ý kéo sát lại phía mình rồi đánh nhẹ lên môi anh bằng nụ hôn sượt ngang vô cùng rù quến.
“…” Cả gương mặt anh ửng hồng, lại không tự chủ được mà gật đầu một cách thành thật.
“Chúng ta đi tiếp thôi nào em trai.” Nhìn vẻ mặt ngờ nghệch của Đình Nguyên, Thanh Hà cong môi, càng lúc càng cảm thấy trêu chọc người khác cũng không quá tồi.
Riêng Đình Nguyên vẫn ngồi đứng hình một chỗ.

Hình như anh vừa chấp nhận dâng thân thể trong trắng này cho Thanh Hà.

Sự mê hoặc này quá lớn, anh không thể cưỡng lại được nên đành phải tiếp nhận.

Anh âm thầm nắm chặt dây an toàn xen lẫn áo thun của mình.

Có lẽ thân xác này sắp bị xé tem rồi!
Thanh Hà nhìn gương mặt thể hiện thái độ sắp trao thân gửi phận đi nơi xa của Đình Nguyên thì chán chẳng buồn nói.

Cô lên số, phóng nhanh trên đường khiến anh quay trở lại trạng thái thét gào, cầu xin an toàn trong lòng.

—-----------------------------
Ngày Thanh Hà lên phim trường cũng tới, cô đến thử vai một mình thì đến làm việc cũng một mình, chẳng có ai để nương tựa.

Dù vậy, các nhân viên lẫn diễn viên trong dự án này đều tận tình giúp đỡ nhau bởi vì họ biết tất cả đều được yêu cầu rất cao về phong cách làm việc chuyên nghiệp.

Vì thế, cô không quá lạc lõng, thậm chí còn được nữ diễn viên chính vừa gặp đã thân quen.
“Ăn đi này Hà.

Nhìn em ốm quá đó.” Thi Tuyết đưa gỏi cuốn đi kèm nước chấm sang cho Thanh Hà để đốc thúc miệng ăn của cô.
“Em cảm ơn.

Thể trạng em như thế đó ạ.

Em cũng cố gắng ăn lắm rồi.” Thanh Hà bịa đại một lý do nào đó, chứ không muốn tiết lộ về cuộc sống thiếu thốn của mình.
“Dù thân hình em rất hợp với vai diễn nhưng loạng choạng té xỉu đấy.

Ăn nhiều vào.

Lát trợ lý của chị mang bơ dầm sữa lên.

Chị sẽ đem qua cho em một ly.” Thi Tuyết nháy mắt, bắt đầu ngồi tán gẫu với Thanh Hà.
Thanh Hà bật cười, vốn họ không thân thiết đến vậy.

Vừa ban nãy, cô vẫn còn đang chờ đến cảnh quay của mình trong góc phòng.

Thật chất bộ phim đã quay cách đây khá lâu, tuy nhiên vì yêu cầu của người xem nên đạo diễn cùng biên kịch kéo dài thêm tình tiết nên mới có việc mở buổi thử vai.

Cô là nhân vật cuối cùng còn thiếu của tác phẩm này.
“Được rồi, Thanh Hà chuẩn bị vào cảnh quay nhé em.”
“Vâng!”
Thanh Hà hô lên, hít một hơi thật sâu rồi bình tĩnh bước tới.

Cảnh quay lần này cô chạm mặt nữ chính của bộ phim chỉ trong vòng vài giây, cố tình khắc họa thân phận khác xa nhau của cả hai.

“Được rồi.

Tất cả sẵn sàng.

Máy chạy.

Diễn!”
Ngay khi tiếng hô của đạo diễn vang lên, Thanh Hà lần nữa chuyển động, trạng thái cô đem lại hệt như lần ở buổi thử vai khiến đạo diễn hài lòng.
Trúc Lan lâu lắm rồi mới quay trở về nước.

Cô đến thẳng công ty của Đặng Luân để tìm kiếm tình yêu từ thuở nhỏ.

Cô bước thẳng vào bên trong, chẳng quan tâm sự thắc mắc của bảo vệ hay bất cứ ai nhưng khi họ thấy tấm thẻ đen đặc quyền phát sáng trong tay cô, họ đều cung kính cúi chào và nhất thời né ra xa.

Vì nó là thẻ chuyên dụng cho khách quý cũng như những người quan trọng của chủ tịch.
Lúc này, Uyên Vi từ trong thang máy nhân viên chạy thẳng ra ngoài để kịp gặp đối tác khó tính, nhưng không nghĩ tới trước mặt lại có một cô gái khác tiến tới.

Vì thế theo quán tính, cô đâm sầm vào người đó, cũng làm cho chiếc váy công sở bị xước một đường ngay mép.

Quá hoảng loạn để né tránh, cô không trụ được bản thân mình.

Nào ngờ khi sắp té ngã, người con gái kia đã đỡ lấy cô vào lòng, và cầm áo khoác che đi chỗ bị rách đấy.
“Cẩn thận một chút.” Trúc Lan cất chất giọng lạnh nhạt, sau đó thẳng thừng huých nhẹ người để Uyên Vi đứng thẳng dậy rồi kéo dài khoảng cách của cả hai.
Trúc Lan nhìn Uyên Vi một cái, đôi mắt hơi nheo lại nhưng rồi giãn ra vô cùng nhanh khiến Uyên Vi chẳng kịp nhìn thấy.

Sau đó, Trúc Lan tiến thẳng đến thang máy dành riêng cho chủ tịch với tấm lưng thẳng tắp cùng chiếc cổ ngước cao kiêu ngạo mà không nói thêm lời nào, chẳng quan tâm câu nói cảm ơn của Uyên Vi ở phía sau.
Uyên Vi nhìn chiếc áo khoác đang cột ngang eo, khẽ mỉm cười rồi hấp tấp chạy đi mà không hề hay biết rằng trước khi cửa thang máy đóng lại, Trúc Lan gắt gao quan sát cô không rời mắt.
“Cắt!” Đạo diễn hô to, ra hiệu cảnh quay hoàn thành khá tốt.
Thanh Hà đợi cánh cửa thang máy mở ra rồi bước ra ngoài.

Đúng lúc này, Thi Tuyết đi lại gần cô rồi mỉm cười dịu dàng: “Cảm ơn em!”.

28: Xây Dựng Thiện Cảm

“Cảm ơn em!” Thi Tuyết không kiệm một lời cảm ơn với cô nàng diễn viên không mấy nổi tiếng như Thanh Hà.

Thanh Hà vô cùng ngạc nhiên, sau đó cũng nở nụ cười đáp lại: “Dạ không sao đâu chị. Chị có bị xước vào da không ạ?”

Thì ra ban nãy cuộc chạm trán của Trúc Lan lẫn Uyên Vi đều là tự biên tự diễn của Thanh Hà và Thi Tuyết. Theo kịch bản, hai người họ vốn chỉ đi sượt qua nhau, sau đó Trúc Lan để lại một ánh mắt săm soi Uyên Vi. Thế mà tổ đạo cụ vô tình làm cho tấm thảm trước cửa thang máy không bằng phẳng khiến Thi Tuyết vấp té và xảy ra các hiệu ứng bươm bướm khác.

Điều tồi tệ hơn, váy của Thi Tuyết lại bị rách khiến hình ảnh trở nên nhạy cảm. May mắn Thanh Hà tinh ý phát hiện, lập tức cởi áo khoác ngoài rồi cột lên nhằm che đi nơi xấu hổ đó. Vốn dĩ điều này không nằm trong kịch bản và có thể bị huỷ, nhưng cô lẫn Thi Tuyết đều không hề hoảng loạn, thậm chí thể hiện ra cả tính cách nhân vật Uyên Vi tốt bụng, dễ biết ơn và lạc quan; còn Trúc Lan không tiếc những món đồ đắt giá trên người, vẫn thái độ sang chảnh và cố tình tương tác với người con gái mà người mình yêu để tâm đ ến.

Một sự tinh tế nhỏ lại lấy được thiện cảm của người khác là điều Thanh Hà không hề ngờ tới. Cô đơn giản chỉ nghĩ không một nữ diễn viên lẫn nam diễn viên nào thích việc bộ phận nhạy cảm của mình bị lộ ra ngoài ống kính, vì thế cô lập tức che nó lại theo bản năng của mình. Dù hoảng hốt, gương mặt cô vẫn vô cùng lạnh nhạt như thể tiện tay vứt chiếc áo khoác trăm triệu đi.

Nhờ thế, Thanh Hà có cơ hội gần gũi với Thi Tuyết - một trong số các nữ diễn viên đang có độ nhận diện cao về sắc và về tài. Chưa kể đến Thi Tuyết khá thẳng thắn, không hề yếu thế trước ai, kể cả đạo diễn.

“Chú Lý, giờ cháu bồi bổ Thanh Hà một chút thì có được không? Có vượt qua số kí yêu cầu không?” Thi Tuyết cống nạp bịch xoài chua, sau đó dò hỏi ý tứ của đạo diễn Mạnh Lý.

“Cháu hỏi chú làm gì, vốn dĩ Thanh Hà đã ốm hơn cả số kí mà chúng ta yêu cầu.” Cả hai người họ đồng thời nhìn qua chỗ Thanh Hà đang tập trung đọc kịch bản rồi lâu lâu sẽ uống vài ngụm nước.

Thi Tuyết không hiểu vì sao lại có cảm giác rất thích gần gũi với Thanh Hà. Có lẽ tâm tính cô tốt, biết để ý trước sau và chăm chỉ, trông không khác gì em gái nhỏ của nhà người ta. Thi Tuyết diễn thêm vài cảnh quay với Thanh Hà thì càng không kìm lòng được mà yêu thích tài năng thiên bẩm này.

“Cắt! Thanh Hà, bình thường cháu đặc tả ánh mắt rất tốt mà. Sao bây giờ lại nhìn người mình yêu mà không có tí cảm xúc nào vậy?” Đạo diễn Mạnh Lý hô to, sau đó không ngừng nhấn mạnh việc Thanh Hà đang gặp người mình yêu sâu đậm chứ không phải gặp chủ nợ.

Thanh Hà gật đầu vâng dạ, tuy nhiên khi cô bước vào cảnh nền căn phòng trông có chút giống với phòng chủ tịch của Đình Nguyên thì không khỏi liên tưởng đến người đàn ông đang giữ giấy nợ của cô ấy. Hít một hơi sâu, cô đột nhiên nhớ lại khoảnh khắc yên bình ngồi trong lòng của anh khiến cả cơ thể thoải mái và ngượng ngùng.

“Đúng rồi, giữ vững cái nét đó.” Đạo diễn Mạnh Lý vô cùng hài lòng, càng cảm thấy Thanh Hà là viên ngọc thô mài dũa nhiều thì sẽ vô cùng tinh khiết và phát sáng.

Thanh Hà nhìn Hoa Kiệt, không hiểu vì sao lại thấp thoáng thấy bóng dáng của Đình Nguyên. Anh ngồi ở ghế tựa, tất cả ánh sáng đều tập trung tại chỗ đó khiến anh lấp lánh và hấp dẫn trong mắt người khác. Một cái chớp mắt, một cái nhíu mày đều đánh thẳng vào tim cô không hề trệt hướng.

“Đặng Luân, em về rồi đây.” Thanh Hà thốt ra lời kịch bản. Bây giờ cô nào còn là cô nàng đỏng đảnh lắm tiền được người nhà yêu thương, mà chỉ còn bộ dáng của một cô gái tuổi đôi mươi khát khao tình yêu từ chàng trai mình thầm mến từ nhỏ.

Đặng Luân ngẩng đầu, cảm nhận ánh mắt nồng cháy của Trúc Lan thì dần bị cuốn theo cảm xúc. Anh nở nụ cười dịu dàng như ánh xuân, đứng dậy khỏi ghế rồi bước lại gần cô ấy: “Sao về lại không báo anh? Anh ra đón em.”

Trúc Lan quăng va li sang một bên, muốn chạy tới nhào vào lòng Đặng Luân, nhưng không hiểu vì điều gì mà chỉ dừng lại trước mặt anh với khoảng cách chỉ còn một gang tay. Cô nở nụ cười đáp lại: “Em muốn tạo cho anh sự bất ngờ. Em nhớ anh lắm.”

Đặng Luân xoa đầu Trúc Lan, sau đó dẫn cô lại chỗ bàn khách mà hỏi thăm người nhà của cô, sẵn tiện tìm hiểu lí do vì sao cô lại về nước. Tuy nhiên, cô chỉ bảo bí mật rồi đánh lảng sang chuyện khác. Dù thế, ánh mắt của cô vẫn toát lên được sự mến mộ cùng tình yêu không cách nào che giấu được. Nhằm lúc, cô sẽ vờ như đánh nhẹ lên tay anh để cố tình gần gũi xúc cảm với nhau. Ai nhìn vào cũng cảm thấy cô gái này không thể thoát ra được lưới tình này.

Kể cả Đình Nguyên cũng thế! Anh đứng bên cạnh đạo diễn, nheo mắt nhìn vào màn hình mà toàn thân toả ra sự bực tức vô lý. Gia Uy âm thầm quay sang chỗ khác, tránh cho bản thân lần nữa khinh bỉ người bạn này của mình.

“Cắt! Tốt lắm.” Đạo diễn Mạnh Lý không tiếc lời khen ngợi, sau đó còn giới thiệu với Đình Nguyên về Thanh Hà: “Cô bé này diễn tốt lắm, biết canh góc máy và lột tả ánh mắt, nhưng lại lọt vào một công ty quản lý chả ra gì. Thật tiết! Ban nãy cậu có thấy tình cảm cô ấy bộc lộ ra không? Hệt như yêu thầm Hoa Kiệt vậy.”

Gia Uy cố tình nháy mắt ra hiệu cho đạo diễn Mạnh Lý, nhưng đến lời cuối cùng thì anh ta chỉ có thể mặc niệm cho ông. Anh ta tự hỏi đạo diễn không cảm nhận toàn thân của ông chủ đang toát ra mùi ghen nồng đượm sao?

“Ồ vậy sao? Tôi cũng cảm thấy diễn khá tốt.” Đình Nguyên nhếch miệng nhưng không đủ để tạo ra một nụ cười hoàn chỉnh.

Gia Uy cảm thấy nếu bản thân không nói gì thì phim trường này chắc sẽ biết hết bí mật hôn nhân của ông chủ. Vì thế anh ta khẽ tằng hắng rồi giả vờ vô tư nhắc: “Hoa Kiệt là một trong số các nam diễn viên khá lạnh nhạt và không thích tiếp xúc với phái nữ, vậy mà vẫn diễn tốt như vậy. Đúng là nhân tài!”

Lúc này, ánh mắt như dao găm của Đình Nguyên lập tức chỉa thẳng đến Gia Uy khiến anh ta không biết mình đã nói sai điều gì. Ông chủ thật khó chiều chuộng mà!

Thanh Hà thả lỏng toàn thân, không ngừng cảm ơn Hoa Kiệt đã giúp cô dẫn dắt cảm xúc. Đây là lần thứ hai cô cùng anh ấy đối diễn, và cô được học hỏi rất nhiều điều khiến cảnh quay ban nãy không hề gượng gạo tí nào. Tuy nhiên, ngay khi cô nhìn thấy ánh mắt nguy hiểm của ông chủ kiêm người chồng lắm tiền và ánh mắt cẩn thận chó dữ của Gia Uy, cô lập tức ớn lạnh. Vì sao anh lại có mặt ở đây?

Thanh Hà cứng ngắc quay sang chỗ khác, vờ như không thấy gì mà đi ngang nơi của Đình Nguyên đang ngồi. Ở một bên không xa, Thi Tuyết không ngừng vẫy tay với cô: “Hà, qua đây này em. Có bơ dầm sữa này.”

Nhận lấy chiếc ly có vị ngọt ngào, Thanh Hà vừa nuốt vừa chịu đựng từng tia lạnh từ bên kia bắn qua mình. Riêng Thi Tuyết không hề hay biết gì mà nói nhỏ: “Em nhìn thấy người ngồi kế bên đạo diễn Mạnh Lý không? Chị bất mí nhỏ cho em biết nhé. Anh ta là chủ tịch công ty Lưu Manh Hốt Bạc đấy.”

“Vậy… Vậy hả chị?” Thanh Hà lắp bắp không phải vì hốt hoảng mà vì lo sợ Đình Nguyên biết cô cùng người khác bàn tán về anh.

“Chị đã nghe việc em xém bị cướp mất vai rồi. Công ty đó chả ổn tí nào, nên nếu được cứ thể hiện thật tốt trước mặt anh ta. Lỡ lọt vào mắt xanh, anh ta có thể giúp em có môi trường làm việc tốt hơn.” Thi Tuyết cũng cảm thấy để một nhân tài như Thanh Hà ở công ty giải trí Thiên Tinh là uổng phí, vì thế có ý tốt mà nhắc nhở cô.

Thanh Hà chỉ biết gật đầu. Thi Tuyết thấy bộ dáng lo sợ của cô thì chỉ thở dài thương xót, chắc lần đầu gặp ông chủ lớn nên ai cũng phải hồi hộp theo bản năng. Nhưng không hề hay biết rằng người ngồi trước mặt chính là người ở chung với ông chủ, có mối quan hệ ràng buộc trên pháp lý với ông chủ và đang bị ông chủ ghim ánh mắt lên.


soi cầu là gì Sơ đồ trang web

1234