bấn ca

Thanh Niên Nhàn Rỗi Ở Đường Triều

Chương134: Chọc ra đại họa




Dịch: mafia777

***

Nữ nhân này thật xinh đẹp nha.

Tần Vũ vừa nhìn thấy Tiêu Vân xong, không khỏi sững sờ, ánh mắt hơi có chút dại ra.

Bởi lúc Tiêu Vân ở Dương phủ, khi ra khỏi phòng đều là che mặt bằng lụa đen, cũng rất ít tiếp xúc với người ngoài, chỉ tập trung chăm sóc Hàn Nghệ. Tần Vũ cũng chưa từng gặp Tiêu Vân, thế nhưng y vạn vạn không nghĩ tới một tên tiểu tử nông gia như Hàn Nghệ, lại có một vị thê tử xinh đẹp như vậy, thậm chí cỏn xinh đẹp hơn Dương Phi Tuyết một chút, trong lòng có chút đố kị, chẳng qua y cung không phải loại háo sắc, y thích nhất vẫn là Dương Phi Tuyết, dù sao Dương Phi Tuyết còn có vầng sáng quý tộc trên người, mà Tiêu Vân chẳng qua chỉ là một cái nông phụ mà thôi, có xinh đẹp hơn nữa thì cũng có ích lợi gì, có khi còn chả nhận ra một chữ nào, vì lẽ đó nghe thây Tiêu Vân mắng y, càng la tức giận không thôi, chỉ vào Tiêu Vân quát lên: "Điêu phụ to gan, dám vô lễ với bổn công tử."

Hàn Nghệ nghe thấy thế liền nhướng mày, đột nhiên cả giận nói: "Ngươi giữ mồm miệng sạch sẽ một chút đi."

Từ nãy đến giờ sở dĩ hắn liên tục nhường nhịn như vậy, cũng không phải vì sợ hãi, chỉ là hắn cảm thấy cùng loại ngu ngốc như Tần Vũ cãi nhau, thật sự chả ra cái gì. Điều này tựa như một đứa bé vô tri mắng ngươi hai câu, ngươi cũng sẽ không thèm chấp nhất với nó vậy.

Hơn nữa, hắn xác thực đã nói mấy lời kia, trong lòng quả thật hơi có chút ngượng ngùng, tuy rằng không phải hắn cố ý, hơn nữa mấy lời này cung không hề nói sai, thế nhưng hắn chỉ là một người ngoài lại xen mồm vào chuyện người khác, vẫn là không thích hợp cho lắm, khó tránh khỏi khiến người ta cảm thấy hắn có mưu đồ khác, vì lẽ đó hắn vẫn luôn luôn nhường nhịn.

Thế nhưng, đến khi hắn nghe thấy Tần Vũ mắng Tiêu Vân, nỗi tức giận trong lòng liền áp chế không nổi nữa. Ta làm sai, ngươi động vào một mình ta, chuyện này không có vấn đề gì, ta sẽ không so đo với ngươi, ta là một người đàn ông, chút độ lượng ấy vẫn phải có, thế nhưng nếu như ngươi sỉ nhục người nhà của ta, bằng hữu của ta, như vậy thì không được rồi. Đây chính là tính cách của Hàn Nghệ, đây cũng là vùng cấm mà một người đàn ông nhất định phải bảo vệ.

Tần Vũ tựa hồ đã quen với sự nhường nhịn của Hàn Nghệ, không ngờ được Hàn Nghệ lại còn dám răn dạy hắn. Nhất thời thẹn quá thành giận, đung đưa ngón tay, mắng: "Tốt, tốt, hai người các ngươi một đôi chồng tặc vợ điêu, thực sự là quá xứng đôi mà. Hôm nay ta cần phải...."

Phanh!

Tần Vũ còn chưa kịp nói xong, Hàn Nghệ đột nhiên liền một quyền tầng tầng đánh lên gương mặt của y, mẹ kiếp, đã bảo ngươi giữ mồm miệng sạch sẽ rồi cơ mà.

Tần Vũ vạn vạn không ngờ tới Hàn Nghệ lại dám đánh mình, nhất thời cung không có chuẩn bị, bị một quyền của Hàn Nghệ đánh ngay giữa mặt, suýt chút nữa không khỏi ngã sấp xuống, vội lùi lại hai bước, che hai má, hai mắt trợn trừng lên, khiếp sợ nhìn Hàn Nghệ.

Bởi vì cú đấm này của Hàn Nghệ đến quá đột nhiên, đến nỗi đám gia tướng bên người Tần Vũ cũng chưa kịp phản ứng, vì vậy không có một người xuất thủ cứu giúp.

Trong mắt Tiêu Vân lập tức lóe lên một vệt kinh hỉ, nhưng sau đó nàng liền nhíu mày lại, trong đôi mắt đẹp lại tràn ngập sầu lo.

Hàn Nghệ lạnh lùng nói: "Nếu ngươi còn dám nói năng lỗ mãng, thì đừng trách ta không khách khí với ngươi."

Tần Vũ đến giờ mới hiểu ra chuyện gì, chỉ vào Hàn Nghệ, tức giận nói: "Ngươi... ngươi lại dám đánh ta?"

Hàn Nghệ hừ lạnh nói: "Nếu như ngay cả ngươi ta cũng không dám đánh, vậy ta còn không bằng trở lại trong bụng mẹ cho rồi."

"Ngươi... ngươi...! Ta giết ngươi."

Tần Vũ giận không kìm nổi. Lập tức rút ra bội kiếm, đám gia tướng phía sau hắn cung dồn dập giật mình tỉnh lại, một tay đặt lên chuôi đao.

Nhưng ngay lúc này, chỉ thấy một đạo mị ảnh chợt hiện ra bên cạnh Hàn Nghệ.

Ba ba!

Phanh!

Phanh phanh!

Chỉ thấy Tiêu Vân xông tới, trước sau hai cái bạt tai đánh thẳng lên mặt Tần Vũ, vô cùng dứt khoát, nước chảy mây trôi, phiêu dật đến cực điểm. Thuận tiện còn đoạt luôn bội kiếm trong tay y, tiếp đó một cước đá y ngã lăn trên đất, cuối cùng trực tiếp một chân dẫm lên khuôn mặt trắng nõn của y.

Này...!

Một giọt mồ hôi hột to như hạt đậu từ trên mặt một tên gia tướng rơi xuống. Cái này... này cũng thật sự quá là nhanh đi, bọn họ căn bản là không kịp phản ứng.

"Điêu phụ to gan, ta...! A! A A... Oa oa...!"

Vừa mới bắt đầu Tần Vũ vẫn còn cố giãy dụa kịch liệt, ngoác miệng chửi ầm lên, thế nhưng hình như hắn chọn sai đối tượng rồi, Tiêu Vân thât sư không phải một người hiền lành, trên chân liền tăng thêm mấy phần lực đạo, dẫm đến mức khuôn mặt của y đều biến hình, ngay con mắt cũng không mở ra được. Rất nhanh, lời nói của Tần Vũ cũng không được rõ ràng nữa, đau đến oa oa kêu to, cũng không dám lộn xộn nữa.

Đám gia tướng vốn định xông lên cứu chủ, nhưng thấy trong tay Tiêu Vân đang cầm bội kiếm, nhất thời vội dừng bước lại, một tên cầm đại đao chỉ về Tiêu Vân, nói: "Điêu phụ to gan lớn mật, mau mau thả công tử nhà ta ra, bằng không ta sẽ khiến ngươi không chết tử tế được."

"Muốn ta không chết tử tế được sao?"

Tiêu Vân lộ ra một nụ cười mê người, một chân vẫn giẫm lên mặt Tần Vũ, trường kiếm chậm rãi hướng về phía cổ của Tần Vũ đâm xuống, như cười như không nói: "Nếu như ta là các ngươi, ta chắc chắn sẽ không chịu quỳ xuống xin tha, bởi vì ta nhất định không dám giết công tử nhà các ngươi đâu."

Xem ra trước đây, nàng vẫn là nhẹ tay với ta. Hàn Nghệ trừng mắt nhìn, chỉ thấy Tần Vũ đã đau đến không muốn sống, không khỏi cung là mồ hôi lạnh đầy đầu, lại liếc nhìn Tiểu Dã vẫn đang bảo hộ trước người mình. Tiểu Dã cung ngẩng đầu lên nhìn hắn, mà Tiểu Mập đang đứng ở phía sau cùng thì vẫn một mặt mờ mịt, ba nam nhân đều là lúng túng cực kỳ.

Trường kiếm vẫn từ từ hướng về phía cổ của Tần Vũ đâm xuống, rất nhanh sẽ chạm đến, thế nhưng hình như Tiêu Vân vẫn không có dự định dừng lại.

Hàn Nghệ cung không có ngăn cản, với tư cách một người đàn ông, mặt mũi cũng đã mất hết rồi, hắn liền một lời cũng không buồn nói nữa.

"Xin chớ thương tổn công tử nhà ta."

Bùm bùm bùm, chỉ thấy bốn tên gia tướng lần lượt quỳ xuống.

"Các ngươi thực sự làm ta quá thất vọng rồi."

Tiêu Vân lắc đầu một cái, nhưng cung nhấc chân khỏi khuôn mặt của Tần Vũ, ngay sau đó lại là một cước, đừng xem nang là một người phụ nữ, cước lực thực sự còn khủng bố hơn so với nam nhân, dù sao có thể đá bay được Hàn Nghệ, vậy đá bay Tần Vũ cung không phải việc khó gì. Chỉ nghe Tần Vũ kêu thảm một tiếng, liền lăn tới trước mặt đám gia tướng, cung không biết do đau, hay là không chịu nổi vũ nhục, dù sao Tần Vũ lập tức liền ngất đi.

"Cút!"

Tiêu Vân trầm giọng quát.

Đám gia tướng vội vàng cúi người xuống. Một người trong đó ôm lấy Tần Vũ, kêu vài tiếng, thế nhưng Tần Vũ vẫn không phản ứng chút nào, lại thử thăm dò hơi thở của y, thấy không có nguy hiểm đến tính mạng, nguồn b achngocsach, cả đám liền quay mặt nhìn nhau, phảng phất đang do dự có nên báo thù cho Tần Vũ hay không, nhưng khi nhìn thấy Tiêu Vân cầm trường kiếm đứng ngạo nghễ, căn bản không hề để mấy người bọn họ ở trong mắt, bọn họ biết mình không phải là đối thủ của Tiêu Vân, liền cũng không dám động thủ, đành ôm Tần Vũ ảo não trở về.

Chuyện này rốt cục là sao đây? Hàn Nghệ vỗ tay nói: "Tiêu nữ hiệp thực sự là có bản lãnh nha." Trong giọng nói khó tránh khỏi lộ ra chua xót.

Tiêu Vân quay đầu lại, sắc mặt nhưng lại ngưng trọng dị thường nói: "Hàn Nghệ, chúng ta gây hoạ rồi."

Hàn Nghệ hơi hơi nhíu mày, nói: "Ta biết."

"Ngươi không biết." Tiêu Vân lắc đầu, lại nói: "Hiện tại chỉ có hai con đường có thể đi."

Hàn Nghệ thấy Tiêu Vân không giống như đang nói đùa, không khỏi cũng tỏ ra thận trọng, nói: "Là hai con đường nào?"

"Con đường thứ nhất chính là chạy trốn."

"Chạy trốn?"

Hàn Nghệ sửng sốt, lập tức nói: "Cũng không có khoa trương đến mức đấy chứ?"

Tiêu Vân mỉm cười nói: "Có phải ngươi cho rằng, Dương Tư Nột coi trọng ngươi như vậy, có lẽ sẽ ra mặt bảo vệ ngươi đúng không?"

Hàn Nghệ tựa hồ bị nói trúng tâm tư, hắn cũng không có phủ nhận, nhưng cung không có thừa nhận, chỉ nói: "Chúng ta chẳng qua cung chỉ là đánh y một trận, hơn nữa là bọn họ vô lễ trước, mói khiến cho chúng ta có hành vi quá khích như vậy, cung không đến nỗi phải chạy trốn đi"

"Hàn Nghệ, ngươi không đi làm quan, thật sự là một cử chỉ sáng suốt!"

Vâng trán của Tiêu Vân nhẹ lay động, mỉm cười nói.

Hàn Nghệ cau mày nói: "Lời này của cô là có ý gì?"

"Bởi vì ngươi quá đơn thuần."

"Đơn thuần?"

Hàn Nghệ nghe được từ này, trong lòng cũng thấy dở khóc dở cười.

Tiêu Vân lại không giống như đang nói đùa, sắc mặt ngưng trọng nói: "Nếu như đối phương là Vương Bảo, vậy ngươi căn bản không phải sợ hắn, thích đánh liền đánh. Thế nhưng đối phương lại la Tần Vũ, Tần gia vốn la sĩ tộc Dương Châu, mà Vương gia chỉ là thứ tộc, sĩ thứ cách biệt như lạch trời vậy, chuyện này căn bản không phải là một chuyện. Ngươi chỉ là một cái tiểu tử nông gia, lại dám đánh đập con cháu sĩ tộc, tội danh này là không hề nhỏ. Về phần Dương gia sao?"

Nói tới chỗ này, nang dừng lại một chút, mới nói: "Tuy rằng thế lực của Dương gia thực sự mạnh hơn Tần gia rất nhiều rất nhiều lần, thế nhưng Dương gia chỉ là quý tộc quân phiệt mới xuất hiện từ thời Tùy triêu mà thôi, còn Tần gia lại là sĩ tộc cổ lão tồn tại từ thời Đông Tấn tới nay, có thể nói gốc gác của Dương gia kém xa tít tắp Tần gia, Đặc biệt tại mảnh đất nhỏ Dương Châu này, bởi vì Dương gia là từ Quan Trung mà đến, do đó trên nhiều khía cạnh đều cần dựa dẫm vào danh vọng ở Dương Châu của Tần gia. Kỳ thực không cần nói Dương gia, coi như là ngươi sô môt đương triều như Trưởng Tôn Phó Xạ, ông ta cũng vô cùng kiêng kỵ các loại gia tộc cổ lão từ thời Bắc Nguỵ, Đông Tấn để lại như Thôi gia, Lư gia. Bởi vì ông ta đối mặt không phải chỉ là một người, mà là cả một cái gia tộc, hoặc có thể nói là một quần thể gia tộc."

Nếu như là Dương nhị công tử đánh Tần Vũ, vậy thì song phương chỉ cần cố gắng giảng hoà một chút, tức thì không sao. Thế nhưng ngươi bất đồng, ngươi chỉ là một tên nông dân, lại dám đánh Tần Vũ, mặc kệ là một quyền, hay là hai cước, cũng coi như làm mất hết mặt mũi của Tần gia rồi, thậm chí có thể nói là nhục nhã hết thảy sĩ tộc Dương Châu. Tuy rằng Dương Tư Nột coi trọng ngươi, cung có năng lực bảo vệ ngươi, thế nhưng nếu như phải bỏ ra đánh đổi quá to lớn, ta thấy ông ta không hẳn sẽ ra mặt bảo vệ ngươi. Quý tộc trước sau vẫn là quý tộc, tôn nghiêm của bọn họ là không thể xâm phạm, dù cho là một điểm cũng không được, điều này Dương Tư Nột khẳng định cũng rất rõ ràng.

Hàn Nghệ cau mày nói: "Chẳng lẽ dân chúng thì không có tôn nghiêm sao?"

Tiêu Vân gật gật đầu nói: "Đối với quý tộc thì là như vậy. Nhớ tới ngày đó tại Dương phủ, ta cùng đã nói rồi, tốt nhất không nên nhúng tay vào chuyện của đám quý tộc, nếu không sẽ rước họa vào thân, không nghĩ tới chung quy vẫn không có trốn thoát."

Hàn Nghệ nghe thấy như thế, phảng phất ngực như bị ngẹn lại, kỳ thực trong lòng hắn cung vô cùng hối hận, hắn cung không nghĩ tới bản thân chỉ là lỡ lời, không ngờ lại dẫn đến hậu quả nghiêm trọng như vậy, thế nhưng đây chính là cuộc sống, chuyện bất ngờ thường thường lại phát sinh ở những chỗ tầm thường nhất. Hàn Nghệ nghiêng đầu nhin chăm chu Tiêu Vân, nói: "Nếu cô đã biết rõ như thế, tại sao vừa rồi còn động thủ?"

Tiêu Vân không có lên tiếng.

Hàn Nghệ trầm ngâm không nói, ngược lại trong lòng cũng tin tưởng mấy phần, đột nhiên liếc nhìn Tiểu Dã cùng Hùng Đệ, than thở: "Nếu như chúng ta chạy trốn, vậy thì xem như không còn khả năng cứu vãn rồi, có lẽ sẽ bị quan phủ truy nã cả đời. Nếu như chỉ có một mình ta thì cũng không quan trọng, thế nhưng Tiểu Béo và Tiểu Dã phải làm sao bây giờ, bọn chúng mới có chừng này tuổi, lẽ nào phải theo chúng ta bỏ mạng thiên nhai sao?"

Bản thân hắn thực ra không sao cả, dù sao hắn cũng phạm tội quen rồi, thế nhưng hắn không thể không cân nhắc Tiểu Dã và Hùng Đệ, còn có Tiêu Vân nữa.

Hùng Đệ vội vàng đi tới, cặp mắt hồng lên nói: "Hàn đại ca, ta... ta không sợ, huynh đi nơi nào, ta liền đi nơi đó, ngươi đừng có bỏ mặc chúng ta mà."

Tiểu Dã cung gật đầu thật mạnh.

Cầu donate...^.^

bấn ca Sơ đồ trang web

1234