số trong số đề

Thịnh Thế Phong Hoa

Quyển1 - Chương56: Thịnh thế phong hoa




Thật sự là rất cứt chó!

Cư nhiên hai lần vì Nam Hoa Vương chắn đao! Chiến khí Bạch Phong Hoa toàn thân tăng lên tới cực hạn, như một hòn đá lửa nhấp nháy sắp nổ, nàng rút kiếm chém.

Phanh ——

Nổ vang, thích khách trực tiếp bị đẩy ra rất xa, phun máu tươi, không nói hai lời liền chạy trốn. Bạch Phong Hoa thấy rõ hắc y nhân tuy che mặt nhưng thân hình cùng ánh mắt chính là thích khách gặp khi vừa xuyên qua. Trước khi đi còn tặng nàng ánh mắt ai oán. Lại là Bạch Phong Hoa ngăn trở chuyện tốt của hắn.

“Phong Hoa, ngươi, ngươi làm sao có thể xuất hiện ở trong này?” Thanh âm kinh ngạc của Nam Hoa vương truyền tới từ sau lưng Bạch Phong Hoa.

Bạch Phong Hoa quét mắt chung quanh, phát hiện đây là một mảnh rừng ngoài thành Đông Mộc, vì thế tức giận nói “Thích khách có phải thầm mến ngươi? Năm lần bảy lượt đến quấy rầy ngươi, còn đuổi tới nơi này.”

“Có lẽ đi.” Nam Hoa Vương khó có chút hài hước, tiếp lời.

“Ta hiện tại có việc, về sau nói tiếp.” Bạch Phong Hoa dứt lời, thu hồi bảo kiếm, vội vàng biến mất trong bóng đêm. Nam Hoa Vương định gọi Bạch Phong Hoa lại, tay đã vươn ra, cuối cùng vẫn bất động.

“Vương gia, Bạch tiểu thư đi rồi.” Thị vệ quỳ gối thấp giọng hồi bẩm.

Nam Hoa Vương phất phất tay “Đã biết, không cần để ý tới.”

Nhìn chăm chú vào một đống hỗn độn, Nam Hoa Vương cúi đầu nở nụ cười, xem ra, có người nhịn không được, trò hay, rốt cục mở màn. Thái tử ca ca thân ái, ngươi cũng đừng làm cho ta quá thất vọng.

Bạch Phong Hoa đang đêm lặng lẽ về nhà. Đầu tiên, liền tìm mẫu thân, vừa đến cửa, nghe thanh âm mẫu thân cúi đầu khóc nức nở bên trong, Bạch Phong Hoa trong lòng nhói đau, ba tháng này, mẫu thân nhất định là vì nàng lo lắng hỏng rồi.

Bạch Phong Hoa tay vừa đưa đến cửa, muốn gõ thì nghe bên trong phụ thân đang an ủi mẫu thân quát lớn: “Ai?”

Ngọn đèn nháy mắt tắt, cửa bị chiến khí chấn mở, mang theo hàn khí chiến khí đánh úp lại. Trong bóng tối, không hề thiếu tiếng bước chân nhanh chóng hướng bên này chạy lại.

Bạch Phong Hoa chặn đứng tấn công, đề cao thanh âm “Phụ thân, mẫu thân, là ta, Phong Hoa.”

“Phong Hoa!” Tấn công đối diện nháy mắt thu trở về, tiếp theo Bạch Phong Hoa rơi vào hai cái ôm. Một dày rộng, một mềm mại.

Thời gian như đọng lại. Tiết Nhu Nhi nắm tay Bạch Phong Hoa không chịu buông ra, trên mặt cười, nước mắt cũng đi xuống “Phong Hoa, thật là ngươi, thật là ngươi. Ta không phải nằm mơ đi?”

“Là ta, nương, là ta.” Bạch Phong Hoa nhìn Tiết Nhu Nhi mắt đẫm lệ trong lòng run lên.

“Ngươi chịu khổ, nhìn xem, gầy đi nhiều.” Tiết Nhu Nhi khóc lợi hại hơn.

Nhìn nước mắt Tiết Nhu Nhi rơi xuống, Bạch Phong Hoa trong lòng nhịn không được cũng mềm mại “Nương, gầy chỗ nào chứ, Phong Hoa không phải vẫn tốt đây thôi. Tử Mặc đem dược trở về, nương đã dùng chưa?”

“Ăn, ăn, sớm đã ăn.” Tiết Nhu Nhi nghẹn ngào, đem Bạch Phong Hoa kéo vào trong lòng “Hảo hài tử, của nương, là nương không tốt, hại khổ ngươi.”

“Phong Hoa, Phong Hoa đâu, Phong Hoa ở đâu?” Ngoài cửa truyền đến giọng Bạch lão, trong phòng không khí có chút thương cảm nhất thời trở thành hư không. Bạch lão bước vào cửa nhìn thấy Bạch Phong Hoa, bàn tay to duỗi ra liền đem nàng từ chỗ Tiết Nhu Nhi đoạt qua, dùng sức vỗ bả vai nàng, ha ha cười nói “Thật không hổ là cháu gái tốt của ta, chuyện của ngươi Tử Mặc đều nói cho chúng ta, ta đã nói rồi, Phong Hoa của chúng ta làm sao có thể gặp chuyện không may, khẳng định tránh ở góc sáng sủa tiêu dao khoái hoạt, có phải hay không a?”

Bạch Phong Hoa nhắm thẳng vào chỗ trống bên cạnh, nghiêng người một cái, bất động thanh sắc thoát ly ma trảo của Bạch lão gia, Bạch Phong Hoa cười tủm tỉm nói “Gia gia a, ngươi muốn biết ta mấy tháng đều ở chỗ nào không?”

“A, thật bị ta nói trúng rồi a, nói nhanh lên, ngươi mấy tháng đều trốn ở địa phương tốt nào?” Bạch lão vẻ mặt rất ngạc nhiên muốn biết.

Chờ Bạch lão căng tai nghe, Bạch Phong Hoa mới cười tủm tỉm một chữ một chữ phun ra “Sẽ, không, nói, cho, ngươi!”

“Ngươi, hảo cái nha đầu lừa đảo, cũng dám đùa giỡn gia gia ta, xem gia gia hôm nay không hảo dạy ngươi. Đừng ngăn ta, ai cũng đừng ngăn ta, tránh ra, đều tránh ra.”

Bạch gia đại ca Bạch Dịch Thủy đứng bên mẫu thân Tiết Nhu Nhi cười dài nhìn Bạch lão đuổi theo Bạch Phong Hoa “Phong Hoa về một cái, trong nhà liền náo nhiệt lên.”

“Cũng phải.” Tiết Nhu Nhi vui mừng nhìn vẻ mặt làm bộ đau khổ của nữ nhi bị Bạch lão bắt, lau lệ khóe mắt. Thật sự là quá tốt, Phong Hoa không có việc gì, thật sự không có việc gì. Mấy ngày nay nàng rất nhớ nữ nhi.

Vẫn không cướp được cơ hội cùng Bạch Phong Hoa thân thiết Bạch Tử Mặc đem hai tay gia gia ôm, ngừng Bạch lão tiếp tục thi triển “Ta nói gia gia, biết ngươi lo lắng tỷ tỷ mấy tháng, nhất thời kích động não có điểm lộn xộn, bất quá ngươi phải biết ngừng a, ngươi xem tỷ một thân phong trần mệt mỏi khẳng định còn không có ăn cơm chiều, ngươi lão nhân gia đừng ở chỗ này vướng, cho tỷ tỷ đi tắm rửa đổi quần áo, cho nàng đón gió tẩy trần.”

“Này ngươi tiểu thằng nhóc không biết lớn nhỏ, dám nói với gia gia như vậy, thật mất công nuôi lớn ngươi a!” Bạch lão nâng tay đập đầu Bạch Tử Mặc một cái dã man, quay đầu hướng con cùng con dâu đang tươi cười, reo lên “Ta nói đôi người các ngươi, còn ở đó làm gì, không có nghe Tử Mặc nói Phong Hoa còn không có ăn cơm sao?”

“Ô ô, tiểu thư, ngươi cuối cùng đã trở về, Tiểu Thúy rất nhớ ngươi a!”

Bạch gia-phụ thân Bạch Hận Thủy cuối cùng đi ra giải vây “Tốt lắm, mọi người đều đừng quanh quẩn ở đây, Tiểu Thúy còn không mau hầu hạ tiểu thư trở về phòng rửa mặt đi.”

“Tan tan, đều giải tán, tất cả mọi người cho Phong Hoa một tiệc tẩy trần!” Bạch lão vung tay phô trương mệnh lệnh đầu bếp chuẩn bị tốt bữa tối, một lần nữa chế biến một bàn phong phú món ngon, vì Bạch Phong Hoa đón gió tẩy trần.

Bạch Phong Hoa rửa mặt chải đầu xong, thay đổi sạch sẽ quần áo đi vào đại sảnh, mọi người đã vây quanh bàn ngồi xong.

Bạch Phong Hoa vừa mới giơ lên ly rượu, bên tai một trận gió thổi qua, cả người bị ôm, thanh âm quen thuộc ở bên tai “Bạch tỷ tỷ, ngươi thật sự đã trở lại, thật tốt quá thật tốt quá.”

“Này, ngươi làm gì, buông tỷ, ngươi buông ra cho ta. Mũi ngươi thật thính, ngươi làm sao biết tỷ của ta đã trở lại?” Bạch Tử Mặc ghen tị, lấy chân đá An Thiếu Minh, tỷ tỷ sau khi trở về hắn còn không được ôm, làm sao cho người chiếm tiện nghi. Chẳng lẽ lại là Nam Hoa Vương nói? Không phải đâu, Nam Hoa Vương chẳng lẽ là thầy bói?

“Tử Mặc không dừng tay, còn ra thể thống gì?” Nhìn đến An Thiếu Minh không thỉnh tề, Bạch lão trên mặt tươi cười cứng lại trong nháy mắt, miệng quát Tử Mặc cùng An Thiếu Minh đang đùa giỡn, đứng lên hướng An Thiếu Minh thi lễ “Không biết Đồng Hòa Vương giá lâm, không kịp nghênh đón từ xa, mong ngài thứ tội.”

“Được rồi, Bạch Thừa tướng, Bạch gia gia. Cũng không phải ở triều đình, ngươi không cần câu nệ. Yên tâm đi, ta biết mình có mấy cân mấy lượng, không nên tưởng ta sẽ không loạn tưởng. Hơn nữa, ta đã quyết định, ta về sau a, sẽ dựa vào cây đại thụ Bạch tỷ tỷ, ngoan ngoãn đi theo.” An Thiếu Minh hoàn toàn nói rõ ràng, sau đó trông mong nhìn Bạch Phong Hoa “Bạch tỷ tỷ, ngươi cũng không thể ghét bỏ ta a.”

“Ngươi đã gọi ta Bạch tỷ tỷ, ta cũng không thể ghét bỏ ngươi không phải sao?” Bạch Phong Hoa cho Bạch lão ánh mắt trấn an, cười kéo An Thiếu Minh đến bên người ngồi xuống “Đều là người trong nhà, không nên có nhiều quy củ như vậy, gia gia, khai tiệc đi?”

Kỳ thật, không cần An Thiếu Minh nói, nàng sớm đem hắn trở thành đệ đệ. Sai sử hạ nhân, mọi người hào hứng nhập tiệc vô cùng cao hứng.

Bạch Phong Hoa kể lại mọi chuyện, không lộ ra chuyện Tiểu Mộc, mang ra một ít trung cấp đan dược làm cho mọi người kinh hỉ cùng cảm thán không thôi.

“Việc hôm nay, không thể để lộ ra nửa phần, minh bạch chưa?” Bạch lão trịnh trọng dặn dò.

“Dà.” Tất cả mọi người hưng phấn gật đầu. An Thiếu Minh cũng dùng sức gật đầu.

“Phong Hoa, ngươi trở về thật đúng lúc, ta cũng có một số việc cùng với ngươi thương lượng.” Bạch lão cười nói.

“Được.” Bạch Phong Hoa không có lập tức hỏi là chuyện gì, nhưng là nàng lại nhạy cảm thấy Bạch lão mắt ngưng trọng.

Một đêm, Thừa tướng phủ náo nhiệt phi phàm, tiếng hoan hô truyện cười không ngừng. Trong hoàng cung một mảnh mây đen, người người cảm thấy bất an.

Hoàng hậu ngồi bên long tháp, một tay vỗ về bụng hơi lớn, một tay nắm tay hoàng đế, âm thầm rơi lệ.

Tuy rằng ngự y đều tra không ra bệnh của hoàng đế, hoàng hậu lại không chút nghi ngờ trong cung sợ sắp có song gió. Hoàng hậu rất rõ ràng nhà mẹ đẻ thế lực quá mức yếu, cho tới nay nếu không có hoàng đế sủng ái, nàng đã sớm chết không biết bao nhiêu lần. Thái tử cũng tốt, Nam Hoa Vương cũng tốt, luôn luôn cùng nàng không thân, mà Triêu Dương lại điên, hoàng đế nếu chết, nàng sợ cũng không sống nổi. Nàng lại mới mang thai a, hiện tại lại biến thành tình huống như vậy?

Hoàng hậu nhìn chăm chú vào càng ngày càng tiều tụy hoàng đế, trong lòng không ngừng khẩn cầu “Ca a, ngươi phải nhất định đem thần mang đến a.”

“Nương nương, nương nương.” Thị nữ bên người Hoàng hậu vọt vào, quỳ gối bên chân vội vàng hồi bẩm “Nương nương không tốt, thái tử nhất định phải vào, bên ngoài thị vệ ngăn không được.”

Vừa dứt lời hoàng hậu còn không kịp tức giận, thái tử đã xâm nhập tẩm cung, cười hướng hoàng hậu thi lễ “Nhi thần thỉnh an phụ hoàng cùng hoàng hậu nương nương, không biết phụ hoàng hôm nay thân thể thế nào?”

Hoàng hậu cầm lấy tay hoàng đế, nắm thật chặt, hừ lạnh một tiếng “Thái tử, Hoàng Thượng mấy ngày trước đây rõ ràng hạ thánh dụ, trừ bỏ bản cung bất luận kẻ nào cũng không được vào cung, thái tử, ngươi quá mức làm càn.”

“Hoàng hậu nương nương.” Thái tử đột nhiên lạnh mặt, ánh mắt lạnh như băng nhìn thẳng hoàng hậu “Phụ hoàng thân thể bệnh nhẹ, đã bảy ngày không có khẩu dụ, làm thái tử, chẳng lẽ ta ngay cả quyền lợi đến thăm hỏi cũng không có sao?”

Nói xong, thái tử vỗ vỗ tay, nhìn chằm chằm hoàng hậu hướng phía sau nói “Đều tiến vào.”

“Thái tử, ngươi đây là muốn làm gì.” Nhìn mọi người nối đuôi nhau vào, hoàng hậu vội đứng lên ngăn lại y giả muốn tiến lên thay Hoàng Thượng bắt mạch, căm tức thái tử “Ngươi lớn mật, Hoàng Thượng không triệu kiến ngươi dám tự tiện làm chủ.”

Thái tử tiến lên ngăn hoàng hậu “Hoàng hậu nương nương, phụ hoàng hôn mê bất tỉnh, ngươi tìm y giả nếu trị không hết bệnh của phụ hoàng, lại ngăn ta vì phụ hoàng xem bệnh, ngươi có tâm phản?.”

Hoàng hậu bị thái tử cầm tay, thế nào cũng giãy không ra, trơ mắt nhìn y giả thái tử mang đến bắt mạch hoàng đế.

Ngoài điện truyền đến một trận tiếng bước chân, còn có vài tiếng đao kiếm, chỉ chốc lát sau đội thống lĩnh đại nội cấm vệ đi đến hoàng cung, hướng hoàng hậu thi lễ, lại hướng thái tử thi lễ, không kiêu ngạo không siểm nịnh nói “Thái tử điện hạ, đêm đã khuya, ngài ở trong này không tiện, thỉnh ngài vẫn là về thái tử cung.”

“Cũng tốt, nếu phụ hoàng vẫn không tỉnh, ta sẽ không quấy rầy.” Thái tử biết nghe lời đứng lên ánh mắt nhìn bụng hoàng hậu cười nói “Hoàng hậu nương nương, ngài hiện tại có thai, cẩn thận một chút mới tốt.”

Ngày kế, lâm triều.

Đàng phái của Thái tử đi ra lên tiếng, quốc không thể một ngày không vua, hoàng đế đã hôn mê tám ngày vẫn không thấy tỉnh, để cho thái tử kế thừa ngôi vua ổn định giang sơn xã tắc an tâm lê dân.

Nam Hoa Vương lại mạc danh kỳ diệu yên lặng, triều đình nháo thành chợ.

Chiến hỏa hết nửa ngày, Bạch lão cuối cùng tránh không thoát. Thái tử trực tiếp điểm danh hắn: “Bạch Thừa tướng, ngươi có cao kiến gì?” Nếu Bạch Hạo Thiên nguyện ý đứng bên hắn, trên cơ bản nắm chắc thắng lợi.

Bạch lão-Bạch Hạo Thiên cười tủm tỉm “Chư vị nói đúng, quốc không thể một ngày vô quân.” Sau đó liền cúi đầu giả điếc, không nói một câu.

Thái độ thờ ơ của Bạch Hạo Thiên làm cho thái tử tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, chỉ là, thế lực Bạch gia ở trong triều không thể khinh thường, lại còn cái thiên tài Bạch Phong Hoa, thật sự không dễ đắc tội. Thái tử cắn chặt răng, hắn cũng không cần Bạch Hạo Thiên cho thấy lập trường, chỉ cần đừng vướng chân là tốt rồi.

Hạ triều, Bạch lão về nhà, lập tức phân phó nhà có chuyện đóng cửa từ chối tiếp khách.

Sau cơm chiều, Bạch Phong Hoa ở hoa viên tìm được Bạch lão cùng một ít nhắm một chút rượu, thích ý nhìn Bạch lão nhâm nhi hì hì cười nói “Gia gia, ngươi thật đúng nhàn nhã. Hôm nay trong triều đình náo nhiệt không?”

“Náo nhiệt, không chỉ là náo nhiệt a, chính là một cái chợ.” Bạch lão gia tử cười ha ha.

“Những người đó nói cái gì? Nam Hoa Vương từ đầu đến cuối là trầm mặc giả câm điếc đi?” Bạch Phong Hoa cười hì hì nói.

“Hắc hắc, ngươi tinh đều bị ngươi nói trúng.” Bạch lão đoạt lại bầu rượu, vỗ vỗ bàn ý bảo Bạch Phong Hoa ngồi xuống “Yên tâm, gia gia hành động đúng mực.”

“Dạ, Ta tin tưởng quyết định của gia gia.” Bạch Phong Hoa sắc mặt nghiêm túc “Tuyệt đối không thể đi sai, vì mỗi thành viên của Bạch gia.”

“Ngươi yên tâm, ta và cha ngươi luôn luôn cẩn thận, không có vạn nhất.” Bạch lão vuốt râu, thần sắc nghiêm túc lại “Tuy rằng ta cũng không thích hắn, bất quá nói đến vị trí kia, hắn lãnh khốc vô tình có thể dùng ích lợi cân nhắc, ngược lại là thích hợp nhất. Hắn không phải người tốt nhưng nhất định là hoàng đế tốt. Ta a, lại thật sự tin tưởng, hắn có thể làm cho Đông Mộc đứng trên đỉnh cao, từ nay về sau không bao giờ chịu nước khác khi dễ.”

Bạch Phong Hoa gật gật đầu “Nam Hoa Vương xác thực thủ đoạn phi phàm, có khiếu làm hoàng đế, nếu là hắn làm, ta thật sự yên tâm.”

Bạch lão trầm mặc một lát, đột nhiên hỏi “Phong Hoa, ngươi nói thật cho gia gia, ngươi thật sự đối với Nam Hoa Vương không còn một tia tình cảm?” Bạch lão trong lòng vẫn là có vài phần lo lắng , nếu Phong Hoa đối người nọ còn yêu, mà người nọ đối Phong Hoa thái độ tựa hồ không giống bình thường. Nếu như vậy…một khi người nọ ngồi trên cao, Phong Hoa mà vẫn muốn cùng hắn, sẽ phải tiến vào hậu cung, cả đời đều buồn bực không vui.

“Gia gia, ta nghĩ thông suốt.” Bạch Phong Hoa ngẩng cao đầu, ánh mắt cao ngạo “So với hèn mọn cầu xin đối phương, còn không bằng thống khoái buông tay. Nam nhân của ta, trong mắt trong lòng đều chỉ có thể có một mình ta.”

“Nói cho cùng, nam nhân như vậy mới xứng làm tỷ phu của Bạch Tử Mặc ta.” Vừa vặn đi ngang qua, thuận tiện đứng ở góc tường nghe, Bạch Tử Mặc nhịn không được đi ra, hướng Bạch lão trừng mắt “Ta nói gia gia, tỷ tỷ sớm nói không thích Nam Hoa Vương, ngươi không có việc gì nhắc hắn làm gì, khi tỷ tỷ đối hắn tốt, hắn không biết quý trọng, hiện tại hối hận, ta nhổ vào, cái loại nam nhân như thế xứng đôi tỷ tỷ sao?”

“Xú tiểu tử!” Bạch lão hung hăng gõ một cái lên đầu Bạch Tử Mặc “Không đến vài ngày, ngươi nên gọi hắn Hoàng Thượng, Bạch gia chúng ta còn phải ở Đông Mộc lâu dài, kiềm chế một chút cho ta.”

Bạch Tử Mặc ôm đầu hừ hừ “Hừ, biết, biết.”

Đông cung.

Hắc y ảnh vệ thấp giọng hồi bẩm “Điện hạ, theo thám tử hồi báo, hoàng hậu nương nương đã tìm đến thần y nổi tiếng giải độc, đã vào cung.”

“Cái gì!” Thái tử cắn răng đứng lên “Nam Hoa Vương có động tĩnh gì?”

Ảnh vệ tiếp tục hồi bẩm “Hồi điện hạ, Nam Hoa Vương hết thảy như thường, không có phát hiện cái gì khác thường.”

“Không thể đợi.” Thái tử vòng vo vài vòng, rốt cục hạ quyết tâm, lấy ra lệnh bài quăng cho thị vệ “Nhanh triệu tập mọi người, cùng ta tiến cung.”

Trong thành ngàn gia vạn hộ lúc này đang ngủ say. Trong lúc ngủ dân chúng cũng không ai biết, chờ bọn họ vừa tỉnh lại, triều đại đã thay đổi.

Thái tử dẫn binh, phá cửa cung, thế như chẻ tre tiến hoàng cung, hết thảy thuận lợi làm cho lòng tự tin thái tử bành trướng đến cực điểm. Hắn quả nhiên có mệnh Thiên Tử, ngay cả trời đều giúp đỡ hắn, ha ha ha…

“Thái tử, ngươi làm cái gì vậy?” hoàng đế vẻ mặt tái nhợt suy yếu, căm tức nhìn thái tử đang cười ha ha đi vào tẩm cung.

Thái tử nao nao, phụ hoàng tỉnh lại? Hừ, tỉnh lại thì đã sao? Hết thảy đã ở trong lòng bàn tay ta. “Phụ hoàng, ngài xem, ngài thân thể không tốt, nhi thần chỉ là sợ ngài quá mức vất vả, muốn cho ngài sớm nghỉ ngơi mà thôi.”

“Ngươi, nghịch tử, ngươi dám!”

“Việc tới bây giờ, ta có cái gì không dám, phụ hoàng, ngài liền an tâm nhường ngôi. Chiếu thư ta đã giúp ngài nghĩ tốt. Ngày mai ngài liền bởi vì bệnh tình nguy, kịch lực bất tòng tâm thoái vị cho ta, ha ha ha ha…”

Thái tử đi tới gần hoàng đế, càn rỡ cười, bỗng nhiên chung quanh truyền đến tiếng trầm đục của vật thể ngã xuống đất. Thái tử quay đầu, liền nhìn đến người của mình mang đến toàn bộ ngã xuống, không biết sống chết. Một đám võ trang hạng nặng không biết khi nào thì lặng yên không một tiếng động xuất hiện trong phòng, mà một bóng dáng cao ngất đã lẳng lặng đứng ở cửa.

“An Thiếu Hiên?!” Thái tử chân mềm nhũn, thiếu chút nữa quỳ rạp xuống đất.

“Thiếu Hiên… Thiếu Hiên, ngươi đã đến rồi…” Hoàng Thượng thanh âm suy yếu tràn đầy kinh hỉ.

“Không, các ngươi, hẳn là đổi xưng hô …” Nam Hoa Vương tuấn mỹ cười tà.

Ngày kế, đại điện. Hoàng Thượng tuyên chiếu.

Thái tử lòng lang dạ thú ý đồ giết cha soán vị. Nam Hoa Vương đúng lúc cứu giá. Hiện ta cảm thấy lực bất tòng tâm, huỷ bỏ thái tử, thoái vị nhường ngôi cho Nam Hoa Vương.

Thánh chỉ đọc xong, phía dưới nổ tung. Quần thần nghị luận, cung biến thật quá nhanh, có người vui mừng có người buồn. Nam Hoa Vương mặt sắc lạnh, lẳng lặng đứng trên đại điện.

“Vi thần cả gan, muốn gặp Hoàng Thượng…” Đại thần cầm đầu Thái tử đảng vừa nói một nửa đã bị một thanh âm vang dội đánh gãy.

“Hoàng Thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế.” Bạch lão dẫn đầu quỳ trên mặt đất, trung khí mười phần hô lên. Trực tiếp đem người nọ đè ép. Nam Hoa Vương nhìn Bạch lão, khóe miệng gợi lên một chút độ cong không dễ phát hiện.

“Hoàng Thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế…” Quần thần ở đại điện quỳ xuống, thanh âm truyền ra ngoài quanh quẩn toàn bộ hoàng cung.

Bạch lão như trước làm Thừa tướng, quyền cao chức trọng, hai đời nguyên lão. Kế tiếp tẩy trừ tinh phong huyết vũ, thái tử đảng toàn bộ quét sạch.

Vài ngày sau, Nam Hoa Vương đăng vị xưng đế. Hoàng Thượng thành thái thượng hoàng, cùng hoàng hậu an dưỡng tuổi già. Nam Hoa Vương đăng cơ, đại xá thiên hạ, tuyên bố một ít luật pháp, rất nhanh thắng được dân tâm.

Cuối năm, Chu Tước thánh điện chọn lựa đệ tử. Có thể đi vào thánh điện là vinh quang cao nhất, nếu lại đảm nhiệm chức vị trọng yếu, vậy càng không cần phải nói sẽ khiến cho bao nhiêu ánh mắt cực kỳ hâm mộ.

Đông Mộc quốc năm nay trở thành nhất phẩm quốc, người được đề cửu tự nhiên hơn so với năm rồi. Năm nay đề cử năm người, số người được đề cử dựa theo phẩm chất quốc gia giảm dần, ngũ phẩm quốc chỉ có thể đề cử một người. Mà người được đề cử không nhất định sẽ trúng tuyển. Nam Hoa Vương trước cũng không tham gia chọn lựa, bởi vì hắn là hoàng tử, là người trẻ tuổi nổi bật nhất Đông Mộc quốc, Đông Mộc sẽ không đưa hắn đi. Hiện tại hắn trở thành hoàng đế càng không thể đi.

Nhưng chọn người lại làm cho hắn có chút đau đầu, bởi vì Đông Mộc chưa bao giờ có nhiều người được đi như vậy. Hôm nay, hắn triệu Bạch lão, chúng thần liên can tiến hoàng cung thương lượng.

Bạch Phong Hoa, Bạch Tử Mặc, An Thiếu Minh trong khoảng thời gian này quá thảnh thơi, ăn, ngủ, ngoạn, cộng thêm ngẫu nhiên gây chuyện. Không, hôm nay là cố ý gây chuyện.

‘U thủy trà lâu’ Đông Mộc kinh thành lớn nhất trà lâu, nơi vô số văn nhân nhà thơ thích đi nhất. Mà trà lâu lão bản cũng thực có khiếu buôn bán, thường xuyên mời một ít người tài ba tới đây làm khách, mở thi phú, cử hành cái gì khúc nhạc. Hôm nay, Bạch Phong Hoa vừa rời giường đã bị Bạch Tử Mặc cùng An Thiếu Minh tha ra ngoài.

“Làm cái gì?” Bạch Phong Hoa ngáp dài, miệng còn càu nhàu, lẩm bẩm.

“Sớm a, Bạch Phong Hoa.” Ba cái thanh âm trăm miệng một lời vang lên bên tai Bạch Phong Hoa, Bạch Phong Hoa mơ màng nhìn có ba người sớm đứng chờ ở cửa. Đều là gương mặt quen thuộc, Phó Vũ Ninh, Diệp Hàn, cây mắc cỡ!

“Là các ngươi a, thực khéo thực khéo.” Bạch Phong Hoa còn mơ hồ, miệng tiếp tục nói năng không rõ, vẫn đang ăn sáng.

“Khéo, cái gì khéo? Là bọn họ chỗ này chờ ngươi a.” An Thiếu Minh tức giận nói.

“Nga? Có việc?” Bạch Phong Hoa ngoái đầu đem đồ ăn nuốt,mới mở miệng hỏi.

“Hôm nay bọn họ mời khách, trước ngoạn sau ăn. Nguyên nhân không cần ta nói.” Bạch Tử Mặc nhe răng cười.

“Không, không phải…” Cây mắc cỡ mặt đỏ lên “Chuẩn xác là Diệp Hàn cùng Phó Vũ Ninh mời khách, ta bị kéo theo, nhưng là…”

Bạch Phong Hoa hiểu, cây mắc cỡ là bình dân, quả thật không có tiền mời bọn họ đi tiêu phí.

“Bạch Phong Hoa, chúng ta đã sớm muốn…” Phó Vũ Ninh có chút ngượng ngùng gãi gãi đầu “Nhưng là…”

Bạch Phong Hoa nhìn trước mắt ba người, nở nụ cười. Ở học viện bọn họ luôn đến đều bị Tử Mặc đá ra xa, hôm nay cuối cùng tìm được cơ hội mời khách.

“Hôm nay đi trước ‘U thủy trà lâu’ uống trà, sau đó giữa trưa đi ‘Thái An lâu’ ăn cơm, buổi chiều đi chùa ngắm mai ở bên ngoài cửa bắc thành.” Bạch Tử Mặc cười hì hì nói hành trình.

“Đúng vậy, Bạch Phong Hoa, hôm nay chúng ta mời, không cần khách khí.” Phó Vũ Ninh vui vẻ nói.

“Hảo, ăn uống thỏa mái, đi!” Phó Vũ Ninh tưởng rằng Bạch Phong Hoa sẽ khách khí từ chối, ai biết Bạch Phong Hoa trực tiếp nhận lời. Hắn thiếu chút nữa cười ngất, cùng Diệp Hàn liếc mắt, hai người đều lộ ra tươi cười. Vì sao trước kia không có phát hiện Bạch Phong Hoa tính cách tiêu sái?

Không ngồi xe ngựa, đoàn người đi bộ. U thủy trà lâu hôm nay phi phàm náo nhiệt, bởi vì lão bản mời kinh thành hai đại danh kỹ cùng hiến nghệ. Nghệ cẩm các Tiêu Tình Tình, Sắc Hương lâu Tang Uyển Nhi. Hai người, đại mỹ nhân kinh thành nổi tiếng, cầm kỳ thư họa mọi thứ tinh thông, luôn luôn âm thầm phân ai mới là đệ nhất danh kỹ, nhưng vẫn không phân ra cao thấp. Hôm nay, hai người ở U thủy trà lâu, các nàng lần đầu tiên giáp mặt so tài, cũng là thời cơ phân cao thấp. Ai cũng có thể đoán được thời khắc đó nhất định sấm chớp vang trời, phấn khích tuyệt luân, tự nhiên hôm nay ‘u thủy trà lâu’ kín người hết chỗ.

Bạch Phong Hoa hiện thân ở cửa, tiểu nhi lập tức phi thân đón đi lên, nhiệt tình như lửa a. Dẫn mọi người lên lầu hai một vị trí tốt nhất, tiểu nhị vội vàng bưng trà, điểm tâm, hận không thể có bốn cánh tay đến chiêu đãi khách quý.

Bạch Phong Hoa xuất hiện, nổi sóng không nhỏ, tất cả mọi người nghị luận, tầm mắt đều tập trung bên cạnh. Thẳng đến hai vị danh kỹ kinh diễm xuất hiện, mọi người mới đưa tầm mắt trở về.

Bạch Phong Hoa hưng trí nhìn hai mỹ nữ, Tiêu Tình Tình thuộc loại diễm lệ, vừa ra liền hấp dẫn rất nhiều ánh mắt. Mà Tang Uyển Nhi thuộc loại ôn nhu, điềm tĩnh đứng một bên, nhưng cũng thực hút ánh mắt. Một am hiểu cầm, một am hiểu tì bà.

Trận đầu hiến nghệ là triển lãm nhạc khúc, lên sân khấu đầu tiên là Tiêu Tình Tình, Tiêu Tình Tình tiến lên hành lễ, thanh âm của nàng làm cho người ta cả người xương cốt như nhũn ra “Các vị đại nhân, tiểu nữ tử trước hết bêu xấu.”

Bạch Tử Mặc đảo cặp mắt trắng dã, nhìn phía dưới còn đang nói chuyện Tiêu Tình Tình “Này Tiêu Tình Tình, ngày thường nói chuyện còn bình thường, hiện tại yết hầu mắc xương gà a?”

“Hắc? Nam nhân không phải thích như vậy sao?” Bạch Phong Hoa cười dài nói “Nam nhân không phải là thích nữ nhân chết đi sống lại, yếu đuối, lấy lòng nam nhân sao?”

Bạch Phong Hoa nói hết lời, nam nhân một bàn sắc mặt đều thay đổi, Bạch Tử Mặc nôn mửa “Tỷ, cầu xin ngươi, ngươi có thể vũ nhục chỉ số thông minh của ta, nhưng là không thể vũ nhục phẩm vị của ta nha.”

“Đúng.” An Thiếu Minh sắc mặt khó coi “Tiêu Tình Tình ở trước mặt nhị ca vĩnh viễn bộ thanh thuần, điềm đạm đáng yêu. Ở trước mặt người khác, chậc chậc…”

Phó Vũ Ninh, Diệp Hàn nhìn Tiêu Tình Tình, rút trừu khóe miệng, hết chỗ nói rồi.

Tiếng đàn duyên dáng vang lên, trà lâu im lặng, tất cả mọi người tĩnh tâm thưởng thức tiếng đàn Tiêu Tình Tình.

Một khúc chấm dứt, một mảnh trầm trồ khen ngợi, rất nhiều người đưa đóa đóa tiểu Kim hoa. Quy tắc thắng thua là ai nhiều tiểu kim hoa hơn người đó thắng.

Tang Uyển Nhi khảy một khúc tỳ bà cũng đoạt đến không ít trầm trồ khen ngợi, tiểu Kim hoa được không ít. Rất nhanh có người đi thống kê kết quả trận đấu.

“Tiêu Tình Tình tiểu thư đạt một ngàn hai trăm đóa kim hoa. Tang Uyển Nhi tiểu thư đạt một ngàn đóa kim hoa.” Tiểu nhị báo ra số liệu, Tiêu Tình Tình đắc ý nhếch cằm. Tang Uyển Nhi trên mặt một mảnh bình tĩnh.

“Chậm đã, kim hoa của chúng ta còn chưa đưa.” Bạch Tử Mặc vỗ bàn, hướng về phía kia tiểu nhị kêu “Đồng Hòa Vương tặng một ngàn đóa kim hoa cho Tang Uyển Nhi tiểu thư.”

Bạch Tử Mặc vừa nói, mọi người sửng sốt. Một đóa kim hoa là một lượng bạc, đương kim Đồng Hòa Vương vung tiền như rác vì nụ cười giai nhân, không nghĩ tới Đồng Hòa Vương là loại si tình.

Tang Uyển Nhi kinh ngạc nhìn An Thiếu Minh, con ngươi ở chỗ sâu dần dần hiện lên nhu tình. An Thiếu Minh vô tội nhìn nhìn tiểu nhị vui rạo rực, mờ mịt nhìn Bạch Tử Mặc xoa thắt lưng đắc ý, lại nhìn nhìn Tiêu Tình Tình hai tròng mắt tràn ngập oán hận, sau đó hắn hoàn toàn ngốc. Là chuyện gì? Tình huống gì?

Bạch Phong Hoa cười mà không nói, nàng biết nguyên nhân hành động của Tử Mặc. Đứa nhỏ bởi vì nhìn Tiêu Tình Tình đối mình thái độ ác liệt, trong lòng vẫn ghi hận, rốt cục tìm được cơ hội trả thù một chút. Bất quá, Thiếu Minh đáng thương hoàn toàn là vô tội.

Bạch Tử Mặc cười ha hả ngồi xuống, Phó Vũ Ninh cùng Diệp Hàn lập tức thấp giọng hỏi “Ngươi cùng nữ nhân kia có cừu oán?”

“Không cừu oán, chính là xem không vừa mắt.” Bạch Tử Mặc nhún vai rõ ràng nói.

“Dựa vào! Ngươi tiện nhân! Tiền của ta a!” An Thiếu Minh một cái tát đánh tới đầu Bạch Tử Mặc, đau lòng không gì so sánh nổi, “Ngươi tiện nhân, muốn náo động thì lấy tiền ngươi ra a. Tiền ta là mồ hôi nước mắt a ~ “

“Ta không có nhiều tiền, ngươi có nhiều, đương nhiên ngươi xuất. Mồ hôi và máu ngươi cái con khỉ a, ngươi cũng không biết xấu hổ mở miệng nói tiền mồ hôi nước mắt, bổng lộc của ngươi cao như vậy, lấy ra một chút thấm vào đâu?” Bạch Tử Mặc bộ dáng đương nhiên, xem An Thiếu Minh phát điên, trong lòng gào lên thật sự là giao hữu vô ý a.

Kế tiếp cái gì thi từ ca múa tỷ thí, mỗi khi tiểu nhị tuyên bố Tiêu Tình Tình hơn một ít kim hoa, Bạch Tử Mặc liền hợp thời nhảy ra tặng Tang Uyển Nhi kim hoa, đương nhiên, vẫn là trên danh nghĩa An Thiếu Minh, An Thiếu Minh đau tim đứt ruột, thề khi ra ngoài tìm địa phương không có người bóp chết Bạch Tử Mặc.

Liên tục ba trận, ai nhìn đến cũng biết Bạch Tử Mặc cố ý, đương nhiên càng nhiều người nghĩ đương kim Đồng Hòa Vương trời sanh tính phong lưu vì Tang Uyển Nhi cổ động. Bạch Tử Mặc nhanh chóng đứng lên, càng nói nhanh, An Thiếu Minh kéo không được, chỉ có hai mắt trợn lên, dùng ánh mắt lăng trì Bạch Tử Mặc. Một màn, trên bàn vài người buồn cười.

“Không so nữa!” Tiêu Tình Tình tức giận cầm lụa mỏng dùng để khiêu vũ ném xuống đất, nổi giận đùng đùng ra đài.

Tỷ thí tự nhiên là Tang Uyển Nhi thắng. Tang Uyển Nhi khi về vẫn dùng ánh mắt nhu tình muốn hòa tan thành nước nhìn An Thiếu Minh, khiến An Thiếu Minh trong lòng một trận sợ hãi.

Tiệc trà xã giao như vậy trò khôi hài xong, tới gần giữa trưa, Bạch Phong Hoa đoàn người ra trà lâu, chuẩn bị đi dùng cơm.

“Bạch Tử Mặc, ngươi hỗn đản, tiền của ta, tiền của ta a! Ước chừng ba ngàn lượng a, không phải ba mươi lượng, không phải ba trăm lượng!” Ra khỏi trà lâu, An Thiếu Minh liền tóm cổ Bạch Tử Mặc, khiến Bạch Tử Mặc hai mắt trợn trắng, tất cả mọi người nhịn không được cười rộ lên.

Phó Vũ Ninh ba người theo lời nói Bạch Tử Mặc biết vì sao Bạch Tử Mặc nhằm vào Tiêu Tình Tình “Tiêu Tình Tình trước đối người kia ái mộ không chút che giấu a, cho nên đối Bạch Phong Hoa tràn ngập địch ý a.” Diệp Hàn vừa nói xong ngay lại lập tức ngậm miệng, nhớ tới Bạch Phong Hoa trước đối Nam Hoa Vương si mê. Phó Vũ Ninh trừng mắt nhìn Diệp Hàn, Diệp Hàn lập tức một câu cũng không dám nói. Người kia là đương kim Hoàng Thượng.

“Chậc chậc, tỷ của ta đều không ngại, ngươi còn để ý gì a? Tỷ của ta mới sẽ không so đo, còn có tỷ của ta đối người nọ đã sớm chướng mắt, chẳng lẽ các ngươi quên tỷ của ta đã sớm cự tuyệt người nọ cầu hôn?” Bạch Tử Mặc rung đùi đắc ý khoe ra. Nói tới đây Bạch Tử Mặc nhớ tới mình đem Thường Phi đánh thành đầu heo, không khỏi bật cười.

“Ngươi cười cái gì?” An Thiếu Minh nhìn Bạch Tử Mặc đáng khinh tươi cười trừng mắt hỏi.

Bạch Tử Mặc liền đem chuyện trước kia phát sinh hoa chân múa tay vui sướng thêm mắm dặm muối kể, mọi người cười ha ha, cây mắc cỡ cũng thẹn thùng hé miệng cười, con ngươi phát sáng phát sáng.

Bạch Phong Hoa bất đắc dĩ lắc lắc đầu, vừa bực mình vừa buồn cười. Tử Mặc vẫn cứ là đứa nhỏ, khi nào thì có thể thành thục?

“Phong, Phong Hoa, ngươi thật sự thật là lợi hại, ta bội phục ngươi. Còn có, tạ, cám ơn ngươi.” Cây mắc cỡ lặng lẽ tiến đến cạnh Bạch Phong Hoa nói “Sau trận đấu ta mới biết. Chuyện đan dược, thật sự cám ơn ngươi.”

Bạch Phong Hoa nhìn cây mắc cỡ mỉm cười “Cảm tạ cái gì, đó là ngươi nên có.”

Cây mắc cỡ cúi đầu, mặt đỏ, thấp giọng “Không, không phải, nếu không phải ngươi, còn có, cám ơn ngươi cho nương ta dược…”

“Tốt lắm, việc nhỏ.” Bạch Phong Hoa có hảo cảm với cây mắc cỡ, ngày đó nhìn nàng ánh mắt quật cường quên không được. Sau nghe được nương cây mắc cỡ bệnh nặng, cho nên cây mắc cỡ mới lựa chọn học dược, nhưng vẫn không học được cái gì hữu dụng. Bạch Phong Hoa biết được mẫu thân nàng tình huống, tìm đại phu chẩn trị, cũng đưa rất nhiều thuốc bổ đến hỗ trợ trị bệnh mẫu thân cây mắc cỡ, mẫu thân nàng thân thể đã điều trị tốt.

Cây mắc cỡ mân miệng cúi đầu, không có nói nữa, trong lòng lại ấm áp. Bạch Phong Hoa là người đầu tiên đối sử tốt với nàng ngoài mẫu thân.

Dọc theo đường đi mọi người nói nói cười cười, không khí hòa hợp. Đi qua một cái phố, xuất hiện hai bóng dáng chắn trước mặt bọn họ, là Tiêu Tình Tình cùng nha hoàn. Tiêu Tình Tình trợn mắt nhìn nhưng đối tượng căm tức không phải Bạch Tử Mặc cũng không phải An Thiếu Minh, mà là Bạch Phong Hoa!

“Bạch Phong Hoa, ngươi xem ta xấu mặt, ngươi thật cao hứng có phải hay không?” Tiêu Tình Tình vẻ mặt đỏ bừng, phẫn nộ đối Bạch Phong Hoa rống, nàng nguyên bản mặc một thân màu đỏ áo choàng làm nổi bật màu đỏ mặt nàng. Trong mắt nàng, Bạch Tử Mặc làm hết thảy đều là do Bạch Phong Hoa bày mưu đặt kế.

Bạch Phong Hoa sửng sốt, đây là tình huống gì? Tặng kim hoa không phải mình, ra tiền cũng không phải mình a, như thế nào hướng về phía mình rống lên?

Bạch Tử Mặc cùng An Thiếu Minh một mảnh mờ mịt, Tiêu Tình Tình có phải nổi điên nhầm đối tượng đi?

“Ta?” Bạch Phong Hoa mờ mịt chỉ mình.

“Bạch Phong Hoa, không nghĩ tới ngươi như thế ti bỉ, cư nhiên chọn thời điểm đó làm cho ta xấu mặt, trong lòng ngươi cao hứng đi?” Tiêu Tình Tình giận cả người run run mắt phẫn nộ.

“Này, ngươi có phải lầm …” Bạch Tử Mặc nhíu mày tiến lên muốn phát tác, Bạch Phong Hoa lại đánh gãy hắn.

“Hắc, Tiêu Tình Tình, ngươi nói đúng, ta nhìn thấy ngươi xấu mặt, ta chính là thật cao hứng, thực thích a.” Bạch Phong Hoa nhíu mày cười hì hì nói.

“Bạch Phong Hoa, ngươi!” Tiêu Tình Tình hoàn toàn không ngờ Bạch Phong Hoa lại còn nói ra. Nha hoàng của Tiêu Tình Tình cũng trợn tròn mắt nhìn Bạch Phong Hoa, bộ dáng hận không thể cắn Bạch Phong Hoa.

“Ngăn chúng ta lại chính là hỏi vấn đề này thôi sao, ngươi hiện tại cũng biết đáp án, có thể đi chưa?” Bạch Phong Hoa không kiên nhẫn nói “Chúng ta còn muốn đi ăn cơm.”

“Bạch Phong Hoa, ngươi đừng tưởng ngươi thắng trận đấu liền đặc biệt hơn người! Dã man, thô lỗ! Ngươi cho là như vậy hắn sẽ đối với ngươi có vài phần kính trọng sao?” Tiêu Tình Tình nắm chặt tay hướng Bạch Phong Hoa gầm lên “Hắn vĩnh viễn sẽ không coi trọng ngươi, người quái dị!”

‘Hắn’ trong miệng Tiêu Tình Tình chính là Nam Hoa Vương trước đây, hiện tại là Hoàng Thượng. An Thiếu Hiên trở thành Hoàng Thượng, cao cao tại thượng, Tiêu Tình Tình hiểu được mình cùng hắn càng thêm không có khả năng. Trước hắn là Vương gia còn nghĩ có thể làm thị thiếp tiến vào vương phủ, hầu hạ hắn. Mà nay hắn trở thành Hoàng Thượng, giấc mộng cũng hoàn toàn tan. Tiêu Tình Tình đối Bạch Phong Hoa oán khí tích lũy đã lâu. Nàng cùng Bạch Phong Hoa đều thích Nam Hoa Vương, trước kia nàng thủy chung cho rằng mình so với Bạch Phong Hoa có ưu thế, Nam Hoa Vương nếu muốn tuyển, tuyệt đối tuyển mình. Nhưng Tiêu Tình Tình nhìn Bạch Phong Hoa cùng Nam Hoa Vương đồng đài đấu trận, trong lòng ghen tị như cỏ dại điên cuồng sinh trưởng. Xấu nữ nhân cư nhiên có bát cấp chiến khí, cư nhiên có thể cùng nam tử thoáng như thần tiên tiếp xúc. Nàng dựa vào cái gì? Nàng tại sao lại trở nên ưu thế hơn mình?

Bạch Tử Mặc sắc mặt biến thành rất khó xem, An Thiếu Minh cũng trầm mặt, Bạch Phong Hoa cười vân đạm phong khinh.

“Tiêu Tình Tình, ngươi hơi quá đáng.” Phó Vũ Ninh cùng Diệp Hàn cũng đều trầm mặt.

“Như thế nào? Ta nói trúng chỗ đau của nàng, các ngươi thẹn quá thành giận? Một đám tân tú chiến khí không tầm thường, muốn khi dễ thiếu nữ sao?” Tiêu Tình Tình đắc ý lâng cằm, nàng dám kiêu ngạo, một vì nàng chắc đối phương không đối một cái thiếu nữ không có chiến khí động thủ, hai vì toàn bộ kinh thành quyền quý thương tiếc nàng cũng không ít, nàng cho tới bây giờ đều cao cao tại thượng vênh mặt hất hàm sai khiến, đã muốn hình thành thói quen. Mà quyền quý luôn loại tính hạ lưu, thứ không chiếm được vĩnh viễn là tốt nhất, Tiêu Tình Tình cao cao tại thượng cự tuyệt bọn họ, bọn họ ngược lại càng bám sát lợi hại hơn.

Mấy nam nhân hai mặt nhìn nhau, sắc mặt thật khó coi. Bọn họ quả thật không có khả năng đối Tiêu Tình Tình động thủ, đối phương là một thiếu nữ không hiểu chiến khí mà thôi, cho dù là kỹ, cũng vẫn là cái nữ nhân.

Bạch Tử Mặc giận sôi lên, nắm tay kêu răng rắc, An Thiếu Minh cười lạnh một tiếng “Ta hiểu được nhị ca vì sao chưa bao giờ nhìn ngươi. Nông cạn, không tốt, làm ra vẻ, linh hồn xấu xa không giống bề ngoài.”

“Ha ha, quả thật, không giống như lời đồn, nói thực chuẩn xác.” Bạch Tử Mặc cười ha ha thích ý.

Tiêu Tình Tình nhìn biểu tình mọi người, lòng tức giận, nhìn Bạch Phong Hoa hung tợn nói “Thì tính sao, tựa như ngươi nói, ta còn có bề ngoài, có kẻ ngay bề ngoài đều không có.” Dứt lời Tiêu Tình Tình ha ha đắc ý cười rộ lên. Lời này cũng thật sự là đủ ác độc, chỉ thẳng Bạch Phong Hoa.

Nhưng mà không có cười hai tiếng, trong không khí lại vang lên ‘ba’ một tiếng thúy vang. Một cái tát vang dội cứ như vậy dừng trên mặt Tiêu Tình Tình, mặt ả lập tức nổi lên năm đầu ngón tay. Một cái tát cũng thật đủ ác.

Tiêu Tình Tình sửng sốt, nha hoàn cũng sửng sốt. Mà Bạch Phong Hoa đoàn người không chỉ là sửng sốt, hoàn toàn là kinh hãi! Bởi vì người ra tay cư nhiên là cây mắc cỡ!

“Ngươi là tiện nhân đáng đánh đòn! Không phải ta khinh thường kỹ nữ, nhưng làm kỹ như ngươi thì thật vô sỉ. Ngươi phải hiểu được, không phải người kia chướng mắt Bạch Phong Hoa, là Bạch Phong Hoa chướng mắt người kia! Lúc trước nàng từ hôn tất cả mọi người trong kinh thành biết, vậy mà ngươi không biết. Ngươi là kẻ điếc hay vẫn là người mù? Ngươi cho là người kia sẽ coi trọng ngươi? Không phải ta nói xấu ngươi, nhưng mà cho dù toàn bộ nữ nhân trên đời đều chết sạch, người kia cũng sẽ không coi trọng ngươi, ngươi tin hay không?” Cây mắc cỡ một hơi bùm bùm nhả đạn, lời nói ra trôi chảy, khí thế, ngực phập phồng.

Hàm của Bạch Phong Hoa rớt xuống thật lâu không khép lại. Đây là cây mắc cỡ? Là người nói chuyện luôn mặt đỏ xấu hổ sao? Khi nào thì nói chuyện tốt như vậy? Bất quá, những lời này nghe thực thích a, ha ha.

Tiêu Tình Tình ôm mặt mình hét ầm “Ngươi tiện nhân, dám đánh ta?”

“Ta đánh ngươi đó, sao vậy? Ta đánh chính là ngươi!” Cây mắc cỡ tức giận trả lời. Người khác cũng hồi hồn, hé miệng cười trộm trong lòng thích, vừa rồi cây mắc cỡ ngôn hành thật đại khoái nhân tâm.

“Ngươi không muốn sống, cư nhiên dám đánh ta mặt!” Tiêu Tình Tình thực muốn giận điên rồi, đặc biệt nhìn cây mắc cỡ một thân quần áo bình dân. Chính là giới bình dân cư nhiên dám động thủ đánh mặt nàng!

“Tiêu Tình Tình, bổn vương cảnh cáo ngươi, đừng tưởng rằng đám bao cỏ cả ngày tung hứng ngươi, ngươi liền coi mình là nhất. Ngươi lên rõ ràng, tuy ngươi là danh kỹ kinh thành, nhưng là thủy chung là kỹ, nếu bổn vương muốn ngươi biến ngươi liền biến mất, ai cũng không dám động bổn vương. Ngươi là kỹ, có bộ bề ngoài mà thôi. Mà Bạch tiểu thư là tương lai Đông Mộc rất quan trọng không thể khinh thường, ngươi biết chưa?” Đồng Hòa Vương đi từng bước, trên mặt lạnh như băng, trầm giọng nói “Có lẽ đám bao cỏ thương tiếc ngươi hoàn toàn mất lý trí, bổn vương không ngại cho ngươi thanh tỉnh chút.”

“Ngươi nói đi, ngươi bỗng nhiên biến mất, bao cỏ của ngươi dám gióng trống khua chiêng tìm ngươi, cho ngươi công đạo không?” Bạch Tử Mặc thanh âm âm lãnh vô cùng, nữ nhân đã diệt hết kiên nhẫn của hắn cùng Thiếu Minh.

Tiêu Tình Tình đầu tiên là sửng sốt, tiếp theo sắc mặt tái nhợt. Quyền quý công tử giống chó cả ngày quay chung quanh nàng, đại nhân vẻ mặt dữ tợn, sẽ vì nàng đi đắc tội Đồng Hòa Vương, đắc tội Bạch Phong Hoa sao? Cho dù những người đó thề sẽ đối nàng một lòng, máu chảy đầu rơi, nhưng sẽ vì nàng đuổi theo đương kim Vương gia cùng thiên tài Bạch Phong Hoa sao? Có sao? Tiêu Tình Tình không ngừng hỏi mình, như thế nào cũng không có đáp án.

“Tốt lắm, tránh ra, hôm nay tạm thời buông tha ngươi, nếu lần sau ngươi lại nói năng lỗ mãng, ta sẽ cho ngươi không một tiếng động biến mất.” An Thiếu Minh thanh âm lạnh như băng so với gió lạnh còn lạnh hơn.

Tiêu Tình Tình máy móc tránh ra, bắt đầu nàng vốn nghĩ phát tiết oán hận, kết quả tự rước lấy nhục. Tiêu Tình Tình cúi đầu, nóng bỏng trên mặt làm cho nàng dấy lên thật lớn cừu hận, một ngày nào đó, nàng muốn cho nữ tử động thủ đánh mình trả giá đại giới, muốn cho người quái dị Bạch Phong Hoa theo đám mây ngã xuống, nhất định phải làm cho nàng chết không có chỗ chôn.

Cây mắc cỡ hừ lạnh một tiếng, cũng không nhìn Tiêu Tình Tình, lướt qua Tiêu Tình Tình sải bước đi phía trước.

Bạch Phong Hoa nhìn cây mắc cỡ, khóe miệng gợi một chút ý cười. Cây mắc cỡ dễ dàng thẹn thùng hôm nay trở nên mãnh liệt, điều này làm cho Bạch Phong Hoa cảm động.

Thí sinh đi tham gia thi tuyển đệ tử Chu Tước thánh điện đã quyết định xong, là ba vị tuyển thủ lần trước dự thi cùng với Bạch Tử Mặc và An Thiếu Minh, Bạch Phong Hoa không có tên bên trong. Nguyên nhân rất đơn giản, Đông Mộc cũng không muốn dâng tặng người ưu tú nhất.

Đây là ý tứ hoàng đế An Thiếu Hiên, cũng ý của Bạch lão cùng chúng đại thần. Nhưng sự tình thường thường không hợp ý người.

Ban đêm, Bạch Tử Mặc cùng Bạch Phong Hoa ăn uống no đủ thảnh thơi về nhà, Bạch lão đem danh sách nói cho hai người, Bạch Tử Mặc nghe được có mình cao hứng đứng lên, nhưng là nghe không có Bạch Phong Hoa mặt sụp xuống.

“Vì sao? Vì sao không có tỷ?” Bạch Tử Mặc kinh ngạc không cam lòng hỏi.

“Tiểu hài tử không nên lời vô nghĩa, ngoan ngoãn chuẩn bị xuất phát đi thánh điện. Được chọn là tốt rồi, không được tuyển liền ngoan ngoãn trở về.” Bạch lão cái mũi phun khí giáo huấn.

Bạch Tử Mặc còn muốn nói, Bạch Phong Hoa kéo Bạch Tử Mặc ném cho cái ánh mắt, Bạch Phong Hoa hiểu Hoàng Thượng cùng gia gia ý. Đi thánh điện, tuy rằng thoạt nhìn vinh quang vô cùng, đối Đông Mộc có lợi, nhưng lại không tự do, Đông Mộc cũng cần người có thực lực tọa trấn. Mà hiện tại, rất nhiều hi vọng đều đặt trên người Bạch Phong Hoa, Bạch Phong là hy vọng tương lai của Đông Mộc.

Trở lại sân mình, Bạch Phong Hoa nhéo lỗ tai Bạch Tử Mặc, nói ra ý tứ Bạch lão, lúc này hắn mới bừng tỉnh đại ngộ.

“Kia, tỷ a, ngươi không ở bên người, ta nhàm chán nga, ta sẽ không trúng tuyển trở về đi.” Bạch Tử Mặc quyệt miệng khó chịu nói.

“Ngươi không sợ gia gia đánh gãy chân chó nhỏ của ngươi thì cứ việc rớt tuyển trở về.” Bạch Phong Hoa tức giận nói, tiếp theo vươn tay sủng nịnh xoa đầu Bạch Tử Mặc lại có chút lo lắng nói “Bên ngoài phải tự chiếu cố mình.”

“Tỷ ~” Bạch Tử Mặc đáng thương hề hề nhìn Bạch Phong Hoa.

“Cũng không phải không thể trở về, cho dù trúng tuyển, cũng là tự do. Hơn nữa nếu được một ít trưởng lão nhìn trúng thu làm đệ tử, dạy ngươi thật tốt, ta thực chờ mong ngươi trở nên mạnh mẽ, làm ta nở mày nở mặt.” Bạch Phong Hoa cười tủm tỉm nói “Đừng giả đáng thương, được tuyển hay không còn chưa biết, tóm lại hết sức là được.”

“Hừ! Ta nhất định sẽ trúng tuyển~” Bạch Tử Mặc gật đầu dị thường nghiêm túc nói, hắn kỳ thật cố ý nói rớt tuyển mà thôi. Khi hắn biết mình được đề cử đi trong lòng vô cùng kích động, mừng như điên, không vì cái gọi là vinh dự, cũng không phải vì bái sư, mà là vì có thể đi thánh điện. Hắn vẫn không quên độc trên người Bạch Phong Hoa cần thuốc dẫn là máu của thần thú. Có thể đi vào thánh điện là cách mục tiêu càng gần, vì nó hắn nhất định phải cố gắng. Băng Nhi ngồi trên vai Bạch Tử Mặc cũng gật đầu, Tử Mặc nhà của ta nhất định trúng tuyển.

“Suy nghĩ cái gì?” Bạch Phong Hoa nhìn Bạch Tử Mặc ngẩn người, vỗ vỗ đầu hắn.

Bạch Tử Mặc lấy lại tinh thần hì hì cười, đang chuẩn bị nói cái gì, bên ngoài lại truyền đến tiếng Tiểu Thúy, có bối rối cũng có kích động.

“Tiểu thư, tiểu thư, Chu Tước thánh điện phái sứ giả đến, muốn gặp ngươi.” Tiểu Thúy thở hổn hển chạy tới, dồn dập nói.

“Cái gì?” Bạch Tử Mặc kinh ngạc “Chu Tước thánh điện phái sứ giả tìm tỷ?”

“Đúng vậy, tiểu thư, nhanh đi thôi, Thừa tướng đại nhân đã tiếp đãi, nhưng sứ giả nói có một phong thơ phải tự mình giao cho ngươi, là, là Chu Tước thánh giả đại nhân tự mình gởi thư a.” Tiểu Thúy một mạch nói xong, mới há mồm hít vào một hơi.

“A? Chu Tước thánh giả đại nhân viết thư cho tỷ tỷ?” Bạch Tử Mặc giật mình.

Bạch Phong Hoa hơi hơi nhíu mi, Chu Tước thánh giả viết thư cho nàng? Còn phái người đưa tới? Đây là ý gì? Nàng có sức quyến rũ gì mà làm cho Chu Tước thánh giả tự mình viết thư tới?

số trong số đề Sơ đồ trang web

1234